Chương 41

Giống như gọt một quả táo, cô ta cắt phăng ngón út bên tay trái.

Máu từ vết cắt phun ra ào ạt, nhuộm đỏ cả quần áo, trông như những đóa hoa hồng nở rộ.

Khuôn mặt Dạ Oanh tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Cô ta đưa con dao sang cho giọng vịt đực đang quỳ bên cạnh.

Giọng vịt đực trắng bệch cả môi, ánh mắt hoảng loạn nhìn cô ta, miệng run rẩy bật ra vài tiếng nghẹn ngào: “… Phó hội trưởng…”

Dạ Oanh không nhìn anh ta.

Cô ta chỉ ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn bóng lưng trước mặt, không quay đầu lại dù chỉ một lần.



Tô Quân đến võ quán taekwondo, chào hỏi huấn luyện viên và các học viên khác sau đó bắt đầu tập luyện.

Cô tập trung vào các bài rèn luyện sức mạnh tay chân, tăng cường sức bền, đặc biệt là huấn luyện tốc độ phản xạ.

Giờ đây, Tô Quân hiểu rằng trong nhiệm vụ của hệ thống, nguy hiểm luôn rình rập khắp nơi, thay đổi chỉ trong nháy mắt, hơn nữa còn có thể bị kích hoạt bất cứ lúc nào.

Trong tình huống nguy cấp thì phản ứng nhanh chính là yếu tố quyết định sống còn.

Trong nhiệm vụ trước, cảnh tượng khi cô lao đến giường Tiểu Ngọc trong ký túc xá rồi phía sau xuất hiện quái vật, hay lúc bị Dạ Oanh đột kích tại phòng ký túc xá tầng 14, tòa nhà số 4, chỉ cần chậm một nhịp thôi thì Tô Quân đã mất mạng rồi.

Nghĩ lại những tình huống ấy, cô vẫn còn cảm thấy kinh hãi.

Vì thế, lần này cô cực kỳ nghiêm túc.

Mỗi bước di chuyển, mỗi động tác cô đều thực hiện một cách cẩn thận, tỉ mỉ, sao cho đạt đến mức hoàn hảo nhất.

Việc này tiêu tốn của cô rất nhiều thể lực.

Đến trưa, toàn thân cô đã ướt đẫm mồ hôi, đồng phục tập luyện có thể vắt ra nước, lúc này cô mới chịu dừng lại.

Huấn luyện viên kinh ngạc nhìn cô, lo lắng hỏi: “Tô Quân à, chuyện tình cảm vốn khó nói, cô đừng quá bận tâm.”

Cô vốn là học viên lâu năm ở đây, rất nhiều người quen biết cô.

Thấy cô tập luyện một cách điên cuồng, ai cũng bất ngờ.

Một vài người còn lên tiếng khuyên nhủ: “Chị Tô Quân, đàn ông mà, ngoài đường đầy rẫy, không cần đau lòng làm gì, nếu chị muốn thì bọn em giới thiệu cho vài người, chị cứ tùy ý lựa chọn.”

Tô Quân chỉ cười nhưng không giải thích.

Dù sao thì chuyện về hệ thống địa ngục quá khó tin, cô chẳng thể nói với ai được.

Để bọn họ nghĩ cô thất tình cũng tốt.

Sau khi tập luyện xong, Tô Quân trở về trường, tiện thể ghé qua cho mèo ăn.

Tiểu Hồng vẫn ngoan ngoãn, đáng yêu, làm cô vô cùng yêu mến y như cũ.

Khi nhìn những chú mèo nhỏ này, sự lo lắng trong lòng Tô Quân cũng dần dần lắng xuống.

“Đã đến rồi thì cứ bình thản mà đối diện.

Nếu không thể tránh khỏi, vậy thì hãy dũng cảm đối mặt.”