Chương 40



Trong một khu biệt thự nằm sâu trong vùng núi, ánh đèn trong tòa biệt thự nguy nga vẫn sáng rực giữa màn đêm.

Dạ Oanh và giọng vịt đức quỳ trên nền gạch lạnh lẽo, cả hai run rẩy như những chiếc lá sắp lìa cành trong cơn gió thu mạnh mẽ.

Nhưng họ không dám ngẩng đầu lên, cũng không dám liếc nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt.

Người đàn ông đưa lưng về phía họ, dáng người cao lớn như một ngọn núi sừng sững, mang theo áp lực nặng nề đến mức khiến họ không thể thở nổi.

Dạ Oanh vừa yêu vừa sợ người đàn ông này.

Yêu đến tận xương tủy.

Sợ cũng đến cực hạn.

Cô ta đã không còn phân biệt được bản thân yêu anh ta nhiều hơn, hay sợ anh ta nhiều hơn nữa.

Cô ta chỉ biết rằng mạng của cô ta thuộc về anh ta.

Dù có là nhiệm vụ khủng khϊếp đến đâu thì cô ta cũng sẽ dốc hết sức lực để trở về gặp anh ta.

Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Cô ta nhớ lại nhiệm vụ vừa rồi và người đàn ông áo sơ mi trắng.

Lúc đó, cô ta bị Lạc Hàn đá gãy chân.

Sau khi Lạc Hàn rời đi, áo sơ mi trắng và giọng vịt đực định rút lui.

Cô ta nắm chặt con dao trong tay, kề lên cổ của áo sơ mi trắng.

Sau đó, anh ta cõng cô ta lên.

Khi cả ba đang nhảy giữa không trung, Hammer vung một nắm đấm hủy thiên diệt địa về phía họ.

Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Dạ Oanh vung dao, đẩy mạnh áo sơ mi trắng ra ngoài, mượn phản lực để thoát khỏi đòn đánh chí mạng.

Cô ta không thể chết!

Không ai có thể ngăn cô ta trở về gặp anh ta!

Ánh mắt Dạ Oanh lóe lên vẻ quyết tuyệt.

“Hội trưởng đại nhân, bọn tôi… Không hoàn thành được nhiệm vụ mà ngài giao phó…”

Bóng dáng cao lớn xoay người lại.

Một gương mặt yêu nghiệt đến mức không thực, đẹp đẽ nhưng lại tà mị và lạnh lẽo đến đáng sợ.

Người đàn ông khẽ vung tay, ngăn cô ta nói tiếp.

“Ồ? Các người biết hậu quả của thất bại chứ?”

Môi Dạ Oanh gần như bị cắn đến rách, máu tươi rỉ ra nhưng cô ta hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn.

“… Biết ạ.”

Người đàn ông không nói thêm, chỉ lặng lẽ quay người, chắp tay đứng nhìn về phía xa.

Tấm lưng cô độc, đơn độc đến tột cùng.

Ánh hoàng hôn chia thành từng sợi nhỏ xuyên qua khung cửa sổ, chiếu xuống người anh ta.

Nhưng tựa như rơi vào một hố đen, ánh sáng bị nuốt chửng bởi bóng tối mịt mù.

Cả thế giới của anh ta dường như không thể có lấy một tia sáng nào len vào.

Dạ Oanh run rẩy rút ra một con dao sắc bén.

Cô ta đưa tay trái lên, cắn chặt răng, dùng hết sức lực chém xuống.

Soạt!