Tô Quân cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt lớp trưởng, xám trắng, tái nhợt, những đường gân xanh chằng chịt như những con giun khổng lồ bám chặt trên mặt.
Còn có những mảng thâm tím, trông chẳng khác nào những vết hoại tử trên thi thể trong phim kinh dị!
Đôi mắt lớp trưởng tràn đầy hận thù và sát khí.
“Thầy à, thầy bị cận nặng quá rồi, đây đâu phải là học sinh chơi mệt, mà là… Đã biến đổi rồi!”
Tô Quân sợ run cả người.
Những học sinh này không còn là con người nữa mà đã biến thành quái vật hết rồi.
Lớp trưởng không quan tâm đến tiếng kêu la của thầy giáo mà cúi xuống, cắn mạnh vào đùi anh ta.
Máu tươi phun trào.
Lớp trưởng nhai nuốt miếng thịt trong miệng, vẻ mặt đầy kɧoáı ©ảʍ rồi cúi xuống hút lấy dòng máu đỏ tươi đang tuôn trào.
Tiếng kêu cứu của thầy giáo yếu dần.
Những học sinh khác giật mạnh cánh tay trái của thầy, tranh nhau cắn xé, đánh nhau loạn xạ.
Lớp trưởng nhanh chóng nuốt trọn một chân, sau đó đứng lên, xoay mạnh đầu thầy giáo.
Rắc!
Đầu bị vặn gãy, tiếng hét cũng im bặt.
Cậu ta thản nhiên vứt cái đầu đi.
Đầu thầy giáo lăn lông lốc trên sàn, lăn thẳng về phía khe cửa sau.
Tô Quân không kịp phản ứng, ánh mắt chạm phải đôi mắt trợn trừng của cái đầu.
Cô ngã phịch xuống đất.
Lớp trưởng trên bục giảng nghe thấy âm thanh thì lập tức quay phắt lại.
Trong đôi mắt trống rỗng kia lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đầy sát khí.
Tô Quân bị đôi mắt trên cái đầu nhìn chằm chằm đến mức da đầu tê dại, sắc mặt tái nhợt.
“Thầy ơi, oan có đầu, nợ có chủ, xin đừng tìm em…”
Cô sợ đến mức không dám cử động, toàn thân cứng đờ.
Lớp trưởng nhìn một lúc, thấy không có động tĩnh gì lại cúi đầu tiếp tục gặm xác.
Cô không dám thở mạnh.
Nhân lúc đám “bạn học” phía trước còn đang mải mê ăn thịt, chưa chú ý đến mình, cô nhẹ nhàng lùi về phía sau.
Mãi đến khi lùi đến một góc rẽ, lưng dán sát vào tường thì cô mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Một con quái vật có đôi chân dị dạng gϊếŧ người trong ký túc xá, cả lớp học khát máu như lũ ác quỷ, cả thế giới này dường như đã hoàn toàn thay đổi, trở nên méo mó đến đáng sợ.
Ngoài nỗi sợ hãi, điều Tô Quân cảm thấy nhiều hơn là hoang mang.
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?
Không ai có thể trả lời cô.
Khi âm thanh “rào rạo” của những kẻ ăn thịt dần tan biến, xung quanh lại rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Nhịp tim của Tô Quân cũng dần bình ổn trở lại.
Lúc này, cô mới nhận ra mình mặc quá ít, hơi lạnh như những con sâu len lỏi vào từng khe hở của quần áo khiến cô rét run.
Nhân lúc lũ quái vật còn chưa chú ý đến mình, Tô Quân kéo chặt quần áo trên người, quyết định rời khỏi nơi này trước đã.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc cô nhấc chân định bước đi, toàn thân bỗng cứng đờ, lông tơ dựng đứng.
Bởi vì ngay lúc cô vừa ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một bàn tay đang đặt lên vai phải của mình.
Bàn tay ấy trắng bệch, thon dài, chỉ nhẹ nhàng đặt lên vai mà không có động tác nào khác.
Dù cách một lớp vải, cô vẫn cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ nó.
Sau khi trải qua quá nhiều cú sốc, Tô Quân đã có chút miễn dịch.
Cô không quan tâm đó là người hay ma, lập tức dùng tay trái bắt lấy cổ tay bàn tay kia.
Lòng bàn tay lạnh lẽo, mềm mại.
Cô nhanh chóng xoay người, vận dụng một động tác khóa tay trong Taekwondo.
Dù Taekwondo chủ yếu thiên về đá nhưng Tô Quân cũng học qua vài kỹ thuật khống chế để đối phó với những đòn tấn công bất ngờ.