Chương 39

Cậu ta bật cười sảng khoái: “Haha, xin lỗi nhé, tôi không mang theo điện thoại.”

Nụ cười của cô gái cao cứng đờ nhưng cô ấy vẫn chưa chịu từ bỏ.

Cô ấy tiếp tục hỏi: “Vậy… Vậy anh có thể cho em số điện thoại không?”

Lúc này, Phạm Huyên thoát khỏi trò chơi, nhanh như chớp đứng bật dậy, giơ mã QR WeChat ra, cười niềm nở: “Thêm tôi đi, thêm tôi đi, mỹ nữ!”

Cô gái cao lướt mắt nhìn Phạm Huyên rồi lập tức xụ mặt xuống.

Giọng cô ấy ỉu xìu: “Điện thoại tôi hết pin rồi.”

“Vậy thì sạc đi chứ?”

Phạm Huyên ngẩn người, nếu điện thoại hết pin thì sao lúc nãy cô ấy còn đòi Tiểu Kha cho WeChat chứ?

Cô gái cao cúi đầu, lẩm bẩm: “Sạc điện bị nổ mất rồi… Bạn cùng phòng của tôi cũng bị nổ chết luôn rồi.”

“…”

Có cần nói thật đến thế không?

Phạm Huyên tròn mắt, vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay, sững sờ không nói nên lời.

Tô Quân nhịn không nổi nữa, suýt bật cười thành tiếng.

Tiểu Kha vỗ vai Phạm Huyên, cười an ủi: “Đừng nản chí, rồi cậu sẽ có bạn gái thôi.”

Phạm Huyên trừng mắt nhìn cậu ta rồi lặng lẽ ngồi phịch xuống ghế.

Tô Quân tiếp tục cân nhắc chuyện có nên gia nhập hay không.

Lạc Thừa cũng không vội vàng thúc giục, chỉ thong thả nhấp một ngụm cà phê.

Anh thực sự thích những đồng đội như Tô Quân, có thể đứng ra vào những thời khắc quan trọng.

Cuối cùng, Tô Quân cũng đưa ra quyết định.

Cô vươn tay, bắt lấy tay Lạc Thừa.

“Hợp tác vui vẻ.”

Lạc Thừa mỉm cười nhàn nhạt.

Sau đó, anh mời Tô Quân về biệt thự của họ để ở.

Trong lúc làm nhiệm vụ, thời gian trôi qua có thể là vài ngày, thậm chí hàng chục ngày, nhưng trong thế giới thực chỉ là mười mấy phút ngắn ngủi.

Tuy nhiên, trong thời gian ngắn ngủi này, người làm nhiệm vụ sẽ rơi vào trạng thái đơ hoàn toàn.

Nếu không có ai bảo vệ thì sẽ tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.

Lạc Thừa và những người khác đã chuyển đến biệt thự để ở.

Tiểu Kha thậm chí còn làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập để tiện cho việc thực hiện nhiệm vụ.

Tô Quân lại không nỡ rời xa Tiểu Ngọc.

Từ khi vào đại học, phần lớn thời gian của cô đều ở bên Tiểu Ngọc.

Nhưng ở ký túc xá đúng là không tiện thực hiện nhiệm vụ.

Cô cần một nơi an toàn hơn.

Sau một hồi do dự, cô quyết định sẽ cùng Lạc Thừa đến xem biệt thự của bọn họ trước rồi mới đưa ra quyết định.

Trước khi rời đi, Lạc Thừa quay đầu lại, nhắc nhở Tô Quân: “Sau nhiệm vụ đầu tiên thì cô sẽ có mười ngày nghỉ.

Sau đón sẽ phải thực hiện nhiệm vụ thứ hai.

Bây giờ chỉ còn chín ngày nữa.

Cô chuẩn bị trước đi, ba ngày sau hệ thống sẽ công bố nhiệm vụ, đến lúc đó hãy chú ý theo dõi.”