Chương 38

Trong tổ chức này, tổng cộng có sáu người làm nhiệm vụ.

Ngoài hội trưởng Lạc Thừa, còn có Tiểu Kha, Phạm Huyên và ba thành viên khác vì một số lý do mà không thể có mặt.

Ngược lại, tổ chức mà Dạ Oanh trực thuộc lại lớn mạnh hơn nhiều.

“Dạ”.

Một trong những tổ chức khét tiếng nhất, tập hợp vô số cao thủ.

Ngoài hội trưởng bí ẩn có biệt danh “Dạ” thì còn có ba phó hội trưởng cực kỳ mạnh mẽ, trong đó một người là Dạ Oanh.

Cuối cùng, Lạc Thừa nhìn về phía Tô Quân và hỏi: “Tôi hy vọng có thể mời cô gia nhập tổ chức của bọn tôi, không biết cô có đồng ý không?”

Tô Quân nghiêm mặt, trong lòng cân nhắc kỹ lưỡng.

Trong thế giới nhiệm vụ này, một người muốn đơn thương độc mã đi đến cuối cùng là điều không thể.

Vì vậy nhất định phải gia nhập một tổ chức để nương tựa lẫn nhau.

Nhưng gia nhập tổ chức nào thì lại là một vấn đề đáng để cân nhắc.

“Thần Chi Thủ” tương đối nhỏ, nhưng các thành viên hòa thuận, hơn nữa cô đã cùng Lạc Thừa và Tiểu Kha trải qua nhiệm vụ, ít nhiều cũng hiểu nhau.

Thay vì liều lĩnh gia nhập một tổ chức xa lạ để rồi bị biến thành pháo hôi thì thà rằng gia nhập “Thần Chi Thủ” còn hơn.

Trong lúc Tô Quân đang trầm tư, ở bàn bên cạnh, hai cô gái trẻ, một người cao ráo, một người nhỏ nhắn đáng yêu đang thì thầm với nhau.

Thi thoảng, họ lại len lén nhìn sang bọn họ rồi cúi đầu che miệng cười khúc khích.

Nhìn thấy Tiểu Kha và những người khác uống xong cà phê, cô gái nhỏ nhắn liền thúc cùi chỏ vào cô gái cao ráo.

Cô gái cao lườm bạn một cái, sau đó đỏ mặt, ngập ngừng bước về phía Tiểu Kha, từng bước từng bước chậm rãi như một con rùa bò.

Cuối cùng cô ấy lấy hết dũng khí, ấp úng hỏi: “Anh… Anh trai, có thể… Có thể cho em xin WeChat được không?”

Cô gái cao khẽ liếc sang Lạc Thừa, người đàn ông này đẹp trai đến mức không giống người phàm, các đường nét sắc sảo như bước ra từ bức tranh.

Nhưng Lạc Thừa chỉ lạnh nhạt liếc nhìn cô ấy một cái.

Cô gái lập tức cúi đầu, môi run run nhưng không dám mở miệng nói thêm gì nữa.

Cô ấy vốn định hỏi WeChat của người đàn ông lạnh lùng và điển trai này.

Nhưng khi chạm phải đôi mắt sâu thẳm và sắc bén của anh, cô ấy lập tức mất hết dũng khí.

Tiểu Kha ngẩng đầu lên.

Ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt cậu ta khiến cậu ta trông như đang phát sáng.

Đôi mắt xinh đẹp khẽ nheo lại tựa như mang theo vô vàn vì sao.