Chương 37: Thần Chi Thủ

“Nhưng nếu không biết rõ thực lực của những người làm nhiệm vụ khác thì không ai dám tùy tiện ra tay. Dù sao thì ngư ông đắc lợi cũng là một chuyện rất thường xảy ra.”

“Nếu ra tay mà không gϊếŧ được đối phương thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Vì tổ chức phía sau người đó chắc chắn sẽ truy sát kẻ ra tay trong những nhiệm vụ sau này.”

“Hơn nữa, sự tồn tại của những người làm nhiệm vụ khác cũng có lợi cho cô. Nhiệm vụ đầy rẫy cạm bẫy, chỉ cần sơ suất một chút là có thể mất mạng. Không ai có thể đích thân thử nghiệm từng cái bẫy một.”

“Những người làm nhiệm vụ khác chính là con tốt thí của cô, để kiểm tra xem phía trước có nguy hiểm hay không. Dĩ nhiên, trong mắt những người khác, cô cũng chỉ là một con tốt để giúp họ loại trừ nguy hiểm mà thôi.”

Cuối cùng, Lạc Thừa nói thêm: “Đã từng có trường hợp người làm nhiệm vụ gϊếŧ hết tất cả những người khác và qua được nhiệm vụ.”

Nói xong, ánh mắt đen láy của anh nhìn về phía Phạm Huyên.

Tô Quân cũng theo tầm mắt đó nhìn sang, không khỏi trợn tròn mắt, khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

Cô chăm chú quan sát chàng trai smart.

Nhưng Phạm Huyên hoàn toàn không hay biết gì.

Cậu ta đang nghiến răng nghiến lợi, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào trận chiến trong Vương Giả Vinh Diệu.

Lạc Thừa tiếp tục giới thiệu: “Khi số lượng người chơi nhiệm vụ tăng lên, tất nhiên sẽ hình thành các phe phái khác nhau. Tổ chức mà bọn tôi thuộc về gọi là Thần Chi Thủ.”

“…”

Tô Quân bỗng thấy một trận ớn lạnh.

Phạm Huyên đang mải chơi game, đột nhiên ngẩng lên, chen vào một câu: “Sao không gọi là Thần Chi Cước hay Thần Chi Khẩu luôn đi? Hahaha! Anh xem kìa, anh xem kìa, chị gái cũng nhíu mày rồi. Tôi thấy á, hay là gọi là Tối Cao Quý Tộc luôn cho rồi!”

Tiểu Kha giơ tay gõ một cái lên đầu Phạm Huyên.

Chàng trai smart lập tức nổi giận: “Cậu dám động vào tóc của ông đây sao? Cậu thật sự dám sao? Muốn đối mặt với cơn gió nào đây? Đấu đơn với tôi đi!”

Tiểu Kha lại đưa tay vò loạn tóc cậu ta, cười híp mắt: “Được rồi, đừng quậy nữa, về rồi đánh nhau tiếp.”

Phạm Huyên vung tay đập mạnh vào tay Tiểu Kha, hừ lạnh: “Hừ… Ông đây phải chọn Yasuo trước đã…”

Tô Quân cảm thấy một vệt đen xẹt qua đầu.

Nói thật đấy, mấy người trong tổ chức này thật sự đáng tin cậy sao?

Cô biết Lạc Thừa là một người sâu không lường được, nhưng còn tên Tiểu Tinh Linh Xanh này — À không, Phạm Huyên, thực sự là vị đại thần từng một mình đánh bại tất cả người làm nhiệm vụ khác sao?

Lạc Thừa không để ý đến cậu ta mà tiếp tục giới thiệu về “Thần Chi Thủ”.