Thế nhưng gia đình không hề tin vào chuyện đó, hiện đang làm loạn ở bệnh viện.
Tô Quân nhìn chằm chằm vào bức ảnh che mặt của cậu bé gầy gò kia.
Dáng người, diện mạo…
Trông rất giống chàng trai yếu ớt bị Dạ Oanh gϊếŧ hại trong thư viện.
Một tin tức khác kể về một thanh niên trẻ tuổi.
Đang yên đang lành, anh ta bỗng nhiên bật khóc, nói lời từ biệt với ba mẹ rồi dùng dao cắt đứt nửa bên cổ mình.
Chiếc áo sơ mi trắng bị nhuộm đỏ một mảng lớn.
Ba mẹ anh ta sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tô Quân nheo mắt.
Người đàn ông trong bức ảnh kia… Hình như chính là gã đàn ông mặc áo sơ mi trắng?
Bạn trai của giọng vịt đực?
Dạ Oanh, giọng vịt đực, người đàn ông áo trắng…
Rốt cuộc sau đó đã xảy ra chuyện gì?
Tô Quân lạnh hết cả sống lưng.
Một cảm giác bất an mãnh liệt bao trùm lấy Tô Quân.
Đúng năm giờ chiều, Tô Quân đến trung tâm thành phố, tìm thấy quán cà phê XX.
Quán cà phê được trang trí theo phong cách khá tươi mới, nhạc nền nhẹ nhàng du dương, hương cà phê thơm nồng thoang thoảng trong không khí khiến lòng cô cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Bên trong quán có khá nhiều người, có người đọc sách, có người thẫn thờ, cũng có cặp đôi đang thì thầm trò chuyện.
Ở vị trí phía sau quán, Tô Quân nhìn thấy ba người.
Nổi bật nhất là một chàng trai có phong cách smart, mái tóc xanh lam, toàn bộ chải nghiêng về bên phải.
Để tăng thêm phần ngầu, cậu ta còn cố tình nhuộm vài lọn tóc mái màu đỏ kèm theo đường kẻ mắt đen khiến khuôn mặt vốn thanh tú trở nên kỳ quặc.
Cậu ta đang khoa tay múa chân kể chuyện với hai người bên cạnh.
Ngồi cạnh chàng trai tóc xanh là một thiếu niên có vẻ đẹp không thực.
Tô Quân thầm nghĩ, nếu thật sự có cụm từ “mi mục như họa” (lông mày như vẽ, ngũ quan tinh tế như tranh) thì nó chính là để miêu tả người này.
Thiếu niên ấy nở nụ cười dịu dàng, trò chuyện cùng chàng trai tóc xanh.
Vẻ đẹp của cậu ta còn nổi bật hơn cả trong nhiệm vụ, đến mức Tô Quân lập tức nhận ra đây chính là Tiểu Kha.
Người cuối cùng là một người đàn ông lạnh lùng.
Dáng vẻ anh vô cùng tuấn mỹ nhưng toàn thân lại tỏa ra luồng khí lạnh bức người, dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm đi vài độ khiến người ta không dám đến gần, thậm chí chỉ cần nhìn thêm một chút cũng cảm thấy bất an.
Khí thế đáng sợ như vậy, nếu không phải Lạc Hàn thì còn ai vào đây nữa?