Chương 32

Nhưng số tiền này có nguồn gốc không rõ ràng, cần phải giữ bí mật.

Nếu để người khác biết thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.

Tô Quân không muốn rước thêm phiền phức.

Nghĩ đến ba mình, lòng cô bỗng xót xa.

Hệ thống nhiệm vụ này thực sự quá nguy hiểm.

Nếu cô không may gặp chuyện rồi chết không toàn thây thì ba cô phải làm sao đây?

Lúc này, Tô Quân ngược lại hy vọng tin đồn kia là thật.

Như vậy, nếu cô xảy ra chuyện thì ba cô sẽ không quá đau lòng.

Tô Quân tiếp tục tìm tòi, phát hiện ở góc dưới bên phải màn hình còn có một biểu tượng nhỏ.

Cô nhấn vào xem, phát hiện bên trong có một nút “Tổ đội”.

Tô Quân thầm nghĩ, chẳng lẽ chức năng này giống hệ thống ghép đội trong game sao? Không lẽ còn có xếp hạng nữa sao?

Dưới nút “Tổ đội” là hai hình đại diện nhỏ màu xám.

Cô chợt hiểu ra, có vẻ như trò chơi này cho phép ba người lập đội.

Sau khi nắm được cơ bản về hệ thống, Tô Quân mới thoát ra.

Cô trằn trọc trở mình mãi đến tận nửa đêm mới mơ màng ngủ thϊếp đi.

Lần này cô ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau.

Vừa thức dậy, cô chợt giật mình, nhớ ra hôm nay chưa cho mèo ăn.

Tô Quân mang theo thức ăn cho mèo, lấy thêm một ít nước sạch rồi đi đến một góc của bồn hoa trong khuôn viên trường.

Cô lắc nhẹ túi thức ăn, lập tức mấy con mèo con ùa tới.

Tiểu Hắc và Tiểu Hoàng ra sức cọ vào ống quần của Tô Quân, chỉ có Tiểu Hồng là ngoan ngoãn ngồi xổm gần đó, im lặng chờ cô cho ăn.

Tiểu Hồng thực ra là một cô mèo nhỏ màu vàng.

Tô Quân gọi nó là Tiểu Hồng vì lần đầu tiên gặp, trên người và đầu nó bị ai đó đổ lên một lớp sơn đỏ dày.

Lớp sơn đỏ dính chặt vào bộ lông của nó, lâu ngày khiến da bị nhiễm trùng, mưng mủ, bốc lên mùi hôi thối.

Lúc đó, Tiểu Hồng nằm bên cạnh một thùng rác, thoi thóp, hơi thở yếu ớt.

Nhưng khi thấy Tô Quân đến gần, nó vẫn nhe răng, phát ra tiếng gầm gừ khe khẽ.

Tô Quân đau lòng vô cùng, cẩn thận ôm nó đến bệnh viện thú y, phải tốn biết bao công sức mới làm sạch được lớp sơn trên người nó, sau đó rửa vết thương, băng bó lại thì mới cứu được một mạng nhỏ.

Ban đầu, Tiểu Hồng hoàn toàn không tin tưởng con người, thậm chí còn mang lòng thù địch rất lớn.

Chỉ cần Tô Quân hơi lại gần, nó lập tức cong người lên, ép sát hai tai vào đầu, toàn thân xù lông, miệng gầm gừ liên tục.

Hơn nữa, trường học không cho phép nuôi thú cưng trong ký túc xá, vì vậy Tô Quân đã mất rất nhiều thời gian mới khiến Tiểu Hồng chịu chấp nhận mình.

Từ việc cho phép cô đến gần, đến khi có thể để cô vuốt ve, và cuối cùng là chấp nhận được ôm vào lòng, lúc đó mắt Tô Quân đã ươn ướt.

Thật sự không dễ dàng chút nào.