Chương 30

Tô Quân buông Tiểu Ngọc ra, nhẹ giọng hỏi.

Cô cảm thấy Tiểu Ngọc có chút bất ngờ khi bị cô ôm chặt như vậy, cơ thể hơi cứng đờ.

“Ngủ… Để mình nghĩ xem, chắc khoảng mười phút gì đó.”

Tiểu Ngọc mỉm cười nhưng nụ cười hơi gượng gạo.

Đôi mắt cô ấy lóe lên một tia lạnh lẽo kỳ lạ, chỉ thoáng qua trong nháy mắt nhưng Tô Quân lại nhìn thấy rất rõ.

Có lẽ mình vừa trải qua một cơn ác mộng nên nhạy cảm quá chăng?

Tô Quân tự nhủ.

Cô cầm lấy chiếc iPad trên bàn, định tìm lại đoạn video kinh dị mà mình đã xem mười phút trước.

Cô nhớ rất rõ, đầu video có xuất hiện một dòng chữ đỏ như máu: [Bạn có muốn biết địa ngục trông như thế nào không?]

Sau đó xuất hiện hai lựa chọn: “Muốn” và “Không muốn”.

Lúc đó, Tô Quân đã khinh thường bĩu môi: “Làm bộ làm tịch!”.

Rồi cô dứt khoát nhấn vào “Muốn”.

Ngay sau đó, cô cảm thấy chóng mặt rồi bị kéo vào một thế giới kỳ quái, trải qua những sự kiện kinh hoàng.

Tiểu Ngọc vốn định đi ngủ, bây giờ thấy Tô Quân đã ổn, cô ấy liền vỗ chăn rồi nằm xuống.

Tô Quân cũng leo lên giường, nằm xuống.

Cô nghiêng người, nhìn xuống dưới giường của Tiểu Ngọc.

Không có túi đen.

Cô ngửi thử chăn của mình.

Có một mùi nắng nhẹ nhàng.

Tô Quân lăn qua lăn lại trên giường rất lâu nhưng hoàn toàn không thể ngủ được.

Những gì đã xảy ra thật sự quá khó tin!

Bất đắc dĩ, cô mở điện thoại lên, thấy vài tin nhắn từ bạn bè gửi tới.

Sau khi trả lời tin nhắn, cô vô tình nhìn thấy một tin nhắn trong nhóm chat lớp cấp ba.

Một nam sinh đang học đại học ở tỉnh khác gửi một tin nhắn: [Vãi, các cậu biết không? Trường mình vừa xảy ra một chuyện lớn! Quá kinh khủng!]

Một cô bạn hay nói chuyện trong nhóm đáp lại: [Chuyện gì? Chẳng lẽ cậu ngủ với nữ sinh trong lớp rồi ba cô ấy kéo người đến đánh sao?]

Nam sinh kia trả lời: [Không phải! Mới nãy có mấy nam sinh trong ký túc xá bên cạnh đi chơi game về muộn, khi đến cổng trường gọi bảo vệ mở cửa nhưng không thấy ai trả lời.

Thế là một người trong số họ tức giận, đi đến cửa sổ phòng bảo vệ để hét lên.

Nhưng cậu ấy nhìn thấy trong phòng bảo vệ…

Bảo vệ bị cắt đôi ngang hông, ruột gan chảy đầy đất, cả căn phòng ngập trong máu!]

Tin nhắn của bạn học này vừa gửi chưa đến một phút đã bị thu hồi.

Nhưng vẫn có vài bạn học nhìn thấy, liền spam lên: [Không thể nào!], [Chuyện gì thế?].

Nhưng bạn học này không trả lời nữa.

Xem ra, nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì ngoài đời thực sẽ chết, hơn nữa còn chết rất thảm!