Chương 3

Trong đầu cô mơ hồ có suy đoán nhưng không dám khẳng định.

Cô đang mơ sao?

Tô Quân véo mạnh cánh tay mình, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Vốn dĩ cô thích xem phim kinh dị nên lúc này không khỏi nghĩ đến một khả năng, lẽ nào cô đã xuyên vào một bộ phim kinh dị nào đó rồi sao?

Nhưng mà… Không đúng.

Nơi này rõ ràng là trường học của cô, không phải cảnh phim nào cả.

Hay là có liên quan đến bộ phim tương tác kinh dị mà cô xem tối qua?

Cô không dám di chuyển, lo sợ thứ kia quay lại.

Chỉ khi xung quanh hoàn toàn yên ắng, cô mới chậm rãi đứng dậy, rón rén bước xuống tầng.

Lúc này, khuôn viên trường đã chìm trong bóng tối.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, cô chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy con đường phía trước.

Mọi thứ xung quanh im lặng đến đáng sợ, không một cơn gió thổi qua.

Bóng cây trông như những bàn tay quỷ dữ vươn dài xuống mặt đất.

Cả ngôi trường yên ắng đến mức giống như mọi thứ đều đã chết.

Tô Quân dựa vào trí nhớ của mình, cẩn thận tiến về phía cổng trường.

Khi đi ngang qua khu giảng đường, cô bỗng thấy một phòng học vẫn sáng đèn, bên trong có tiếng người nói chuyện.

Cô vui mừng, khom người như một con mèo, lặng lẽ tiến đến.

Trong tình huống chưa rõ ràng, cô không dám tùy tiện lại gần.

Dù sao cả trường đều chìm trong bóng tối, duy chỉ có một phòng học sáng đèn.

Dù nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ.

Tô Quân rón rén đến cửa sau, khẽ đẩy cửa tạo ra một khe hở.

Qua khe cửa, cô thấy một người đàn ông trẻ tuổi đứng trên bục giảng.

Trông dáng vẻ anh ta như một giáo viên mới vào nghề, đeo kính, nụ cười tươi sáng nhưng vẫn còn chút non nớt.

Cô lục lọi trí nhớ và chắc chắn rằng mình chưa từng gặp người này.

Bên trong, học sinh ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp.

“Các em sao trông mặt mũi ai cũng nhợt nhạt thế? Nghỉ lễ chơi quá đà nên mệt quá à?”

Không ai trả lời, thậm chí chẳng ai phát ra âm thanh nào.

Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Thầy giáo trẻ có vẻ ngượng ngùng, cười gượng gạo: “Xem ra các em thật sự mệt rồi.

Hay là… Chúng ta thi xem ai ngủ nhanh hơn nhé?”

Vẫn không ai đáp lại.

Không khí im lặng đến mức khó xử.

Thầy giáo cau mày, định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí gượng gạo.

Bỗng nhiên một học sinh đẩy mạnh bàn rồi đứng bật dậy.

Thầy giáo nhìn lại, hóa ra là lớp trưởng.

Anh ta nghĩ rằng cậu học trò này muốn giúp mình, ánh mắt tràn đầy hy vọng, hỏi: “Em có chuyện gì sao?”

Lớp trưởng không đáp, nhiều học sinh khác cũng lần lượt đứng dậy, thậm chí có vài người làm đổ cả bàn ghế.

Cơ thể họ cứng ngắc, trông như những cỗ máy vậy.

Họ ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác, giống như những con thú dữ đói khát nhìn thấy con mồi.

“Các em làm gì vậy?” Thầy giáo cố gắng giữ giọng nghiêm khắc nhưng trong lòng đã run rẩy.

Anh ta nuốt nước bọt, liếc mắt về phía tay nắm cửa.

Ngay khi anh ta định bỏ chạy, đám học sinh như bầy dã thú xổng chuồng, đồng loạt lao tới.

Thầy giáo hoảng loạn hét lên, vọt tới cửa như một con thỏ hoảng sợ.

Anh ta kéo tay nắm cửa, mở tung cửa, định lao ra ngoài.

Nhưng ngay lập tức, đám học sinh phía sau đã túm chặt lấy chân anh ta, kéo ngược trở lại.