Chương 29

“AAAAAA!”

Trong khoảnh khắc rơi xuống, Tô Quân hét lên thất thanh.

Lực hút khổng lồ từ vòng xoáy khiến cô giống như một viên đạn pháo, lao thẳng xuống với tốc độ chóng mặt.

Ngay trước khi bị vòng xoáy nuốt chửng, cô chợt nhìn thấy một bóng dáng màu trắng ở phía xa.

Đó là một cô gái với nước da nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, trên tay cầm một cái đầu người đang nhỏ máu, khẽ mỉm cười nhìn họ.

Bên cạnh bóng ma ấy có một bóng người khác lảo đảo chạy tới.

Người này khom lưng, bước đi lảo đảo, một chân cực kỳ to lớn, còn chân kia thì nhỏ bé dị dạng, vặn vẹo như thể bị ghép nối sai cách.

Nhưng ngẩng lên trên thì đó lại là một gương mặt dịu dàng, đáng yêu và quen thuộc.

“Tiểu Ngọc!”

Tô Quân kinh hãi hét lên.

Nhưng ngay lập tức, cô giống như một con thuyền nhỏ đang chòng chành trong cơn bão dữ dội, nhanh chóng bị cuốn đi và dần mất đi ý thức.



Tô Quân mơ màng cảm nhận có người liên tục vỗ vai mình, bên tai vang lên tiếng gọi dồn dập: “Tô Quân, tỉnh lại đi! Tô Quân, tỉnh lại!”

Mi mắt cô nặng trĩu, không thể mở ra được.

Một lúc sau, cô mới cố gắng hé mắt ra một khe nhỏ, chống tay lên bàn gỗ để ngồi dậy, mơ màng nhìn lên.

Trước mặt cô là Tiểu Ngọc đang nước mắt lưng tròng.

Tiểu Ngọc mừng rỡ cười lên nhưng trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt: “Cậu tỉnh rồi, Tô Quân! Cậu làm mình sợ chết đi được… Vừa nãy cậu xem phim rồi ngủ quên mất, gọi mãi mà không dậy!”

Tô Quân ngây người, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Ngoài cảm giác vui mừng khi thấy Tiểu Ngọc, trong đầu cô còn vang lên một giọng nói: [Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, vui lòng nhận phần thưởng nhân vật của bạn.]

Ngay sau đó, trong đầu cô xuất hiện một màn hình.

Màn hình này trông khá thô sơ, giống như những chiếc điện thoại cũ mà cô từng thấy với rất ít chức năng.

Dòng chữ đỏ như máu hiện lên ở trên cùng: Hệ Thống Địa Ngục.

Dưới chữ “Hệ Thống Địa Ngục”, có ba nút chức năng: “Nhiệm vụ”, “Cấp độ”, “Phần thưởng”.

Tô Quân thầm nghĩ: Hệ thống này nhìn qua đã thấy là hàng nhái kém chất lượng rồi.

Nhưng… Có vẻ như tất cả đều là thật sao?

Tô Quân quyết định tạm thời không kiểm tra hệ thống này.

Cô lắc đầu một cái, màn hình lập tức biến mất.

“Tiểu Ngọc!”

Tô Quân nhào tới ôm chặt lấy Tiểu Ngọc, thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Ngọc khựng lại, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

“Mình đã ngủ bao lâu rồi vậy?”