Cùng lúc đó, gương mặt của người cầm dao cũng lộ ra, nở một nụ cười dữ tợn, chính là Dạ Oanh!
Lúc này, Tiểu Kha vẫn đang bị gã áo trắng dây dưa, không thể thoát thân.
Thỉnh thoảng, giữa những khoảng trống của đòn tấn công, cậu ta lại liếc về phía Tô Quân.
Thấy cô tung một cước đá trúng ả giọng vịt đực, khóe miệng cậu ta không nhịn được mà nhếch lên.
Nhưng ngay giây tiếp theo, khi bóng dáng Dạ Oanh xuất hiện trong bóng tối, lòng cậu ta lập tức cảnh báo nguy hiểm.
Chỉ một giây phân tâm, cậu ta đã bị gã áo trắng đấm liền hai phát vào ngực.
Một tia máu rỉ ra từ khóe miệng.
Tiểu Kha nghiến răng, chịu đau, dứt khoát lao về phía Tô Quân, đẩy mạnh cô ngã xuống đất, vừa vặn tránh khỏi nhát dao chí mạng của Dạ Oanh.
Dạ Oanh phi không trúng đích, cô ta liền lập tức vung dao chém tiếp.
Lúc này, Tiểu Kha vẫn đang đè lên người Tô Quân nên không kịp né tránh.
Phập!
Dao cắm sâu vào phần mông trên của cậu ta.
Mồ hôi lạnh túa ra khắp người Tiểu Kha vì đau đớn.
Dạ Oanh cười lạnh, rút dao ra, nhắm ngay lưng trái của cậu ta mà đâm tiếp.
Cô ta muốn một nhát xuyên qua lưng cậu ta, đâm thẳng vào tim, lấy mạng ngay tại chỗ!
Ánh mắt Tô Quân lóe lên một tia quyết tuyệt.
Có lẽ trước đây, cô Tiểu Kha và Lạc Hàn từng đề phòng lẫn nhau.
Nhưng vào giây phút này họ thực sự là đồng đội!
Cô dốc hết sức, dùng hai tay đẩy mạnh Tiểu Kha sang bên cạnh.
Bản thân cô lúc này lại đang nằm ngửa trên mặt đất, hoàn toàn không thể tránh né.
“Mình sẽ chết sao?”
Cô nhắm mắt lại.
Ngay khi Tô Quân nghĩ rằng mình chắc chắn phải chết thì một bàn tay đầm đìa máu bỗng nhiên nắm chặt lấy cổ tay Dạ Oanh!
Dạ Oanh hoảng sợ.
Sau đó, bóng người toàn thân đẫm máu ấy tung một cú đá ngang.
Rắc!
Một cơn đau xé tim truyền đến, khuôn mặt Dạ Oanh tái nhợt.
Cô ta biết xương cẳng chân mình đã gãy!
Cô ta vội vàng lăn sang một bên, cắn răng nhìn lại.
“Lạc Hàn…! Sao anh chưa chết?”
ẦM!
Một tiếng nổ lớn vang lên, cả ký túc xá rung chuyển dữ dội như thể đang có động đất!
Mặt Tiểu Kha biến sắc, vội đỡ Tô Quân dậy.
“Hammer đến rồi! Chạy mau!”
Mặt đất tiếp tục rung lắc, những vết nứt chằng chịt xuất hiện trên sàn nhà.
Lúc này, “người đẫm máu” cũng quay đầu lại.
Tô Quân nhìn rõ khuôn mặt anh, đúng là Lạc Hàn!
Khuôn mặt vốn góc cạnh rõ ràng, đẹp trai không ai sánh được giờ đây đã dính đầy máu.
Dưới lớp máu đỏ, làn da nhợt nhạt của anh cũng không thể làm giảm đi chút khí thế nào.
Cơ thể trần trụi của anh đầy những vết máu, không biết là của anh hay của người khác.
Cơ bụng săn chắc quyến rũ bị rạch vài nhát vẫn còn đang rỉ máu.
Nhìn thấy cảnh đó, lòng Tô Quân chợt nhói lên.