Chương 26

Trên cây gậy gỗ có đóng mấy chiếc đinh, dưới ánh trăng phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo.

Tô Quân lập tức lăn sang một bên, tránh được cú đánh chí mạng.

Khi quay đầu lại, cô nhìn thấy một người phụ nữ với khuôn mặt đầy mụn trắng, môi tô son đỏ chót đang nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ nhìn xác chết.

Tô Quân thầm nghĩ: Người phụ nữ này là ai? Mình chưa từng gặp qua, sao lại trông như có thâm thù đại hận với mình vậy?

“Người phụ nữ này là của em, còn thằng đàn ông kia là của anh!”

“Bé con à, chị đây muốn rạch nát mặt em đấy!”

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ miệng cô ta.

Người mà họ e ngại nhất - Lạc Hàn đã bị Dạ Oanh dụ đi nơi khác, giờ đây chỉ còn lại hai kẻ non nớt này.

Giọng vịt đực của cô ta vang lên đầy đắc ý, cảm giác như đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Người đàn ông áo sơ mi trắng trong đôi tình nhân kia vẫn còn chút do dự, ánh mắt lộ vẻ không đành lòng khi nhìn vào gương mặt tinh xảo của Tô Quân.

“Không hoàn thành nhiệm vụ mà hội trưởng giao thì anh biết hậu quả rồi đấy! Mau ra tay đi!” Giọng vịt đực the thé quát lên.

Sắc mặt người đàn ông áo trắng đại biến, ánh mắt trở nên hung ác.

Tiểu Kha đã sớm đứng lên, vung tay tấn công gã áo trắng.

Gã áo trắng vội vàng ra tay phản kích.

Chỉ sau một thoáng giao đấu, sắc mặt Tiểu Kha đã trở nên khó coi.

Tên áo trắng này quá khó đối phó, nhất thời không thể hạ gục được.

Ở phía Tô Đào Hoa bên kia, tình hình đã rất nguy hiểm.

Bên kia, giọng vịt đực vung cây gậy gỗ, mang theo sức mạnh kinh người bổ thẳng về phía Tô Quân.

Nhìn thấy những chiếc đinh trên gậy, ánh mắt cô trở nên ngưng trọng.

Cô vội vàng giơ chiếc bàn gỗ bên cạnh lên đỡ.

Cây gậy đập mạnh xuống mặt bàn, gỗ vụn bay tứ tung.

Hai cánh tay Tô Quân tê dại vì phản lực, đau đến mức như thể bị gãy.

Những chiếc đinh trên gậy cắm sâu vào mặt bàn, trong chốc lát không thể rút ra được.

Tô Quân không bỏ lỡ cơ hội, tung chân đá mạnh một cú trúng ngay vào hạ bộ của giọng vịt đực!

“Aaa!” Một tiếng vang dội.

Hình như có gì đó… Vỡ nát…

Gương mặt giọng vịt đực vặn vẹo dữ tợn, chuyển thành một màu gan lợn.

Cô ta ôm chặt hạ bộ, quỳ rạp xuống đất.

Tô Quân còn muốn thừa thắng xông lên thì bỗng nhiên biến cố xảy ra!

Từ trong bóng tối, một lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng ra, nhắm vào động mạch cổ của cô!

Không thể tránh được! Trong lòng Tô Quân thầm kêu: Lần này xong rồi!