Chương 25

Không gian lập tức trở nên băng giá giống như họ vừa rơi vào một hầm băng.

Con quỷ gào thét điên cuồng.

Tiểu Kha suy nghĩ nhanh như chớp.

Cậu ta nhớ từng nghe đàn anh Hàn nói rằng, nếu phá hủy nơi trú ngụ của quỷ thì nó sẽ tan biến vĩnh viễn.

Không do dự, cậu ta xé nát bức thư thành từng mảnh.

Con quỷ gào lên đau đớn, lăn lộn trên sàn, từng mảng da thịt trên mặt nó rơi xuống, dần dần lộ ra một gương mặt trắng trẻo.

Bộ váy đỏ trên người nó cũng nhạt dần, biến thành một chiếc váy trắng.

Đó là một cô gái trẻ trông rất thuần khiết.

Gương mặt quỷ dữ khắc trên cánh cửa từ từ nở một nụ cười.

Cánh cửa “két” một tiếng, chậm rãi mở ra một khe hở.

Tô Quân vội áp sát vào tường, không dám quay đầu lại.

Cô gái kia dần bay lên, thân ảnh trở nên mờ nhạt.

Nhưng cô ấy không tấn công Tô Quân và Tiểu Kha mà chỉ khẽ mỉm cười với họ, môi khẽ động.

Rồi cô ấy biến mất.

Trong không khí chỉ còn lại hai chữ: “Cảm ơn.”

Tô Quân ngã ngồi xuống đất, quay sang nhìn Tiểu Kha với vẻ khó hiểu.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Tiểu Kha thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống sàn, khuôn mặt đẹp đẽ của cậu ta bị dính chút bụi vì vừa nằm trên đất.

Cậu ta chống hai tay xuống sàn, ngả người về phía sau, thoải mái nói: “Tôi đoán là cô ấy bị giam trong bức thư này.

Xé nát nó vốn là để khiến cô ấy biến mất, nhưng không ngờ cô ấy lại có một khoảng thời gian để tan biến dần.

Cô ấy chắc đã tận dụng thời gian đó để đi báo thù rồi.”

“Có khi nào cô ấy bị giới hạn phạm vi hoạt động trong khuôn viên trường, còn kẻ thù lại ở bên ngoài không?”

“Có thể lắm.

Đây, xem thử mấy mảnh thư này đi.”

Tô Quân nhận lấy, ghép các mảnh lại với nhau.

Dù thiếu vài chỗ nhưng vẫn có thể nhận ra đó là một bức di thư.

Nó kể lại câu chuyện tình yêu của một cô gái với bạn trai mình.

Anh ta lạnh nhạt, đối xử thất thường, có những yêu cầu biếи ŧɦái, thậm chí còn xúi cô ấy nhảy lầu.

Cuối cùng, cô gái suy sụp tinh thần, chọn cách kết thúc cuộc đời mình.

Tô Quân thở dài.

Đáng thương nhất vẫn là ba mẹ cô ấy, chắc hẳn họ sẽ đau đớn đến chết đi sống lại.

Nhưng chuyện như thế này, muốn đòi lại công bằng thì khó như lên trời.

Đây cũng là lý do linh hồn cô ấy không thể siêu thoát.

Đúng lúc này, ánh sáng từ cửa bỗng bị vài bóng đen che khuất.

Tô Quân còn chưa kịp nhìn rõ thì một cây gậy gỗ đinh sắt lao thẳng về phía đầu cô!