Chương 22

Tiểu Kha và Tô Quân phát hiện cửa bị khóa, một cơn gió lạnh từ sau lưng cuốn tới khiến hai người rùng mình.

Tiểu Kha lập tức nhảy lên, dùng cả người lao vào cánh cửa gỗ, nhưng “bốp” một tiếng, cậu ta bị bật ngược lại, ngã xuống đất, choáng váng đầu óc.

Cậu ta lắc lắc đầu rồi bật dậy ngay lập tức, ấn đầu Tô Quân dán chặt vào cửa, động tác dứt khoát một cách hoàn hảo.

“Đừng quay đầu lại!”

Tiểu Kha từng nghe nói có một loại ma quỷ sẽ liếʍ sau gáy của con người, nếu nạn nhân quay đầu lại thì nó sẽ lập tức cắn thủng cổ họng.

Nhưng nếu không quay đầu lại thì nó sẽ không thể làm hại gì được.

Hiện tại không có cách nào đối phó với loại ma quỷ này.

Cậu ta tham gia nhiệm vụ chưa lâu, vẫn chưa kiếm được vật phẩm có tác dụng trừ tà, chỉ có thể thử đánh cược theo cách này thôi.

Một cái lưỡi phát ra tiếng “xoẹt” rồi liếʍ lên cổ Tô Quân.

Sau đó có nhiều cái lưỡi khác cũng liếʍ láp.

Toàn thân Tô Quân cứng đờ ngay lập tức, cảm giác mềm mịn, trơn trượt ướŧ áŧ kia khiến cô dựng hết tóc gáy.

“Cái cổ này còn giữ lại được không đây…” Tô Quân vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng, thì thào nói nhỏ.

“…” Nghe vậy, Tiểu Kha thầm nghĩ, thế thì cổ của mình chắc tiêu rồi, vì trên đó còn dính bột giặt nữa…

Ngay lúc đó, hai người nghe thấy một tiếng thét thảm thiết.

Phía sau vang lên âm thanh “ô ô…” như thể ai đó đang bị thứ gì đó cắn vào cổ, bàn ghế bị những cái chân giãy đạp lung tung đá văng xuống đất.

“Cứu… Cứu tôi với…”

Nghe giọng nói, hóa ra là bảo vệ!

Tiểu Kha cười lạnh liên tục, vẫn giữ chặt đầu Tô Quân áp vào cửa.

Bác bảo vệ này lúc nãy cậu ta đâu có thấy, lặng lẽ đến mức như thể không tồn tại.

Sao bây giờ đột nhiên lại xuất hiện vậy? Trò lừa này của con quỷ cũng đơn giản quá rồi!

Lúc này, Tô Quân cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Chẳng phải bảo vệ đã bị cô nhốt bên ngoài cửa rồi sao?

Chẳng lẽ ông ta đã bị ác quỷ ăn thịt rồi biến thành tay sai của nó để dụ dỗ họ mắc bẫy sao?

Hay là bảo vệ chính là con quỷ đã hóa thành?

Nhưng cũng không hợp lý, nếu nó là quỷ giả dạng thì khi nãy lúc đỡ lấy ông ta, nó đã có thể cắn đứt cổ cô rồi.

Nghĩ đến đây, Tô Quân không khỏi rùng mình, toát hết mồ hôi lạnh.

Sau lưng, quỷ đang phát ra tiếng “rộp rộp”, chậm rãi nhai ngấu nghiến bảo vệ.

Tô Quân nổi da gà, cảm giác thời gian trôi qua quá chậm.