Chương 21

Ngoài một số bộ quần áo cũ và giấy vụn thì chẳng có gì đáng chú ý cả.

Ngay cả gầm giường cũng bị lật tung mà không có manh mối nào.

“Qua toilet xem thử.” Tiểu Kha nói rồi dùng sức đẩy cánh cửa bị gãy sang một bên.

Rẹt!

Một mùi hôi thối khủng khϊếp xộc vào mũi.

Hai người vội vàng bịt mũi.

Sàn nhà trơn trượt, mỗi bước đi đều phát ra tiếng “rít rít” ghê rợn.

Tô Quân nhăn mặt, hai chân không biết đặt vào đâu cho sạch.

Tiểu Kha tinh mắt, cậu ta chỉ vào một góc gần bồn cầu.

Ở đó có vài bộ quần áo cũ mốc meo, vứt bừa bộn trên nền gạch.

Tô Quân cực kỳ không muốn lại gần nhưng vẫn miễn cưỡng cùng Tiểu Kha bước tới.

Hai người ngồi xổm xuống.

Tiểu Kha cầm một chiếc quần lên, lục lọi dây lưng.

Bên trong rỗng tuếch.

Cậu ta đang định nhặt một cái khác thì!

Lép nhép…

Một cảm giác nhầy nhụa, ướŧ áŧ, bất ngờ liếʍ lên cổ cậu ta!

Cậu ta theo phản xạ, quay sang bảo Tô Quân: “Đừng đùa nữa!”

Nhưng ngay giây tiếp theo, toàn thân Tiểu Kha cứng đờ.

Một ý nghĩ đáng sợ xẹt qua đầu.

Tô Quân đang ngồi bên cạnh mình.

Làm sao có thể vươn lưỡi liếʍ lên cổ mình được?

Vậy thì…

Thứ vừa liếʍ cổ cậu ta… Là gì?

Toàn thân Tiểu Kha dựng hết lông tơ, cơ thể cứng đờ.

Tô Quân bên cạnh cũng cảm nhận được sự khác thường của cậu ta, cô định quay đầu lại nhưng lập tức bị Tiểu Kha giữ chặt.

Bên tai cô vang lên giọng nói căng thẳng nhưng lại pha chút hưng phấn của cậu ta: “Đừng… Đừng quay đầu lại.”

Tô Quân thấp thỏm bất an, tiếp tục cúi đầu, hơi thở cũng trở nên rối loạn.

Tiểu Kha đưa tay sờ sang bên cạnh, chạm phải một cái túi, hình như là bột giặt.

Chiếc lưỡi kia lại liếʍ lên cổ cậu ta một lần nữa, ướt nhẹp.

Tiểu Kha chậm rãi đổ một ít bột giặt ra tay rồi nhẹ nhàng bôi lên sau gáy.

Bột giặt lập tức hòa tan với nước bọt còn sót lại trên cổ, nóng rát khiến da trên cổ cậu ta cảm thấy hơi nhói đau.

Được thôi! Liếʍ à? Để xem ai hơn ai! Ông đây liều với mày luôn!

Tiểu Kha nghiến răng nghĩ.

Cái lưỡi kia liếʍ một cái, sau đó chần chừ vài giây.

Khi Tiểu Kha nghĩ rằng cách này có tác dụng thì cái lưỡi đó lại đột nhiên liên tục liếʍ thêm vài lần nữa, giống như một con chó nhỏ đang điên cuồng liếʍ lấy món ăn yêu thích.

“Vãi! Chơi không lại rồi!” Sắc mặt Tiểu Kha thay đổi thật sự, lập tức kéo Tô Quân chạy thục mạng.

Hai người chạy đến cửa ký túc xá nhưng phát hiện cánh cửa gỗ ở lối vào thế nào cũng không mở được, hình như đã bị ai đó khóa chặt từ bên ngoài rồi!