Chương 20

Cô lập tức chậm bước lại, nín thở rồi nhẹ nhàng đẩy cửa vào, cố gắng không gây chú ý đến bóng người bên cạnh.

Nhưng…

Vừa bước một chân lên thì bóng đen đó đột ngột vươn tay ra, túm chặt lấy chân cô!

Tô Quân hoảng sợ đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Sau đó cô nghe thấy một giọng nói yếu ớt: “Cứu tôi!”

Giọng nói này… Hình như là của bảo vệ.

Tô Quân quay lại, lúc này bóng người kia cũng vừa ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt bảo vệ trắng bệch như tờ giấy.

Dường như ông ta đã bị thương.

Nhưng khi nhìn kỹ lại thì một cánh tay của ông ta đã biến mất!

Vết thương vẫn còn rỉ máu, máu đỏ chảy dài xuống nền gạch bên dưới.

Tô Quân do dự trong giây lát nhưng vẫn cúi xuống, đỡ bảo vệ đứng dậy.

Bảo vệ đặt cánh tay còn lại lên vai cô, hai chân dùng sức đứng lên.

Tô Quân cảm thấy rất kỳ lạ, bảo vệ trông to lớn thế kia… Nhưng sao lại nhẹ bẫng như bọt biển vậy?

Ánh mắt của ông ta ngập tràn sát khí.

Một tia lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng cô.

Không chần chừ, Tô Quân đột ngột đẩy mạnh bảo vệ ra!

Nhanh chóng lách vào trong phòng…

RẦM!

Cô khóa cửa lại ngay lập tức.

Thực ra, ngay khoảnh khắc vừa chạm vào bảo vệ, cô đã cảm giác có gì đó rất sai.

Cơ thể của ông ta… Quá nhẹ!

Không giống người sống.

Tô Quân lau mồ hôi lạnh, hạ giọng gọi: “Tiểu Kha? Anh đâu rồi?”

Căn phòng hỗn loạn vô cùng.

Bàn ghế bị xô đổ, sách vở vương vãi khắp nơi.

Ở cuối phòng là toilet.

Cánh cửa toilet bị gãy một nửa, nghiêng ngả dựa vào tường.

Trên sàn nhà trong toilet có một lớp chất lỏng màu đen dày đặc bám chặt.

Không gian tối tăm, mùi ẩm mốc nồng nặc, trộn lẫn với bụi bặm và một thứ gì đó mục rữa.

Tô Quân không nhận ra rằng ngay sau lưng cô, trên cánh cửa gỗ, khuôn mặt người trong bức tranh bỗng trở nên méo mó dữ tợn!

Một cái lưỡi dài từ từ thò ra, nhẹ nhàng liếʍ lấy dòng “máu” chảy xuống từ đôi mắt trong tranh…

Tô Quân rón rén tiến về phía trước.

Chân cô bất ngờ đạp trúng một thứ gì đó nhô lên.

“Ái da!”

Là giọng của Tiểu Kha!

Từ dưới gầm giường, Tiểu Kha chui ra, lắc đầu.

Cậu ta ra dấu không tìm thấy gì cả.

Nhìn thấy gương mặt hoảng hốt của Tô Quân, cậu ta cau mày hỏi: “Sao thế?”

Tô Quân kể lại chuyện gặp bảo vệ.

Nhưng cô nghi ngờ ông ta không phải người!

Hai người tiếp tục lục soát căn phòng.

Tiểu Kha dựng lại tủ đầu giường, kiểm tra từng ngăn kéo.