Chương 2

Đó là dấu chân trần.

Một bên rất nông, một bên rất sâu.

Dấu chân kéo dài đến giường của Tiểu Ngọc rồi biến mất.

Một tiếng thở khe khẽ vang lên sau lưng cô.

“Chạy! Chạy! Chạy ngay!”

Một giọng nói không rõ từ đâu vang lên trong đầu, thúc giục Tô Quân rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Cô cảm thấy như có một con quỷ ẩn nấp trong bóng tối đang nhìn chằm chằm vào cô như con mồi.

Không khí trong phòng tràn ngập một luồng ác ý đậm đặc đến mức như muốn xé nát cô thành từng mảnh.

Không chút do dự, Tô Quân lao nhanh về phía cửa.

Nhưng trong đôi mắt sáng như pha lê của cô lại lóe lên một tia do dự.

Cô nhớ đến những lần tập Taekwondo, bị trầy xước và bầm tím là chuyện thường tình.

Mỗi khi như vậy, Tiểu Ngọc luôn dịu dàng giúp cô xoa thuốc, khuôn mặt lộ rõ vẻ xót xa.

Tiểu Ngọc yếu ớt, đáng yêu giống như chú mèo hoang nhỏ mà Tô Quân từng nhặt về, làm sao cô có thể bỏ rơi cô ấy được đây?

Nỗi do dự hóa thành quyết tâm.

Tô Quân xoay người, chạy đến giường Tiểu Ngọc, lật tung chăn lên nhưng nơi đó trống rỗng.

Chẳng lẽ Tiểu Ngọc vì sợ hãi nên trốn dưới gầm giường rồi sao?

Cô vội cúi xuống nhìn, dưới giường là một vũng máu đỏ tươi, chậm rãi lan đến dưới chân cô…

“Tiểu Ngọc!”

Tô Quân thấy tim mình như rơi xuống đáy vực.

Cô cúi người xuống, dưới gầm giường có một túi ni lông màu đen to lớn!

Chiếc túi phình lên một cách kỳ dị, phần miệng túi lộ ra một bàn chân bị chặt đứt nửa chừng.

Dù có gan lớn đến đâu, lúc này đầu óc Tô Quân cũng như nổ tung, cả người cứng đờ.

Nhịp tim cô đập như trống dồn, hơi thở nghẹn lại, mồ hôi lạnh túa ra.

Một mùi máu tanh nồng nặc lẫn với mùi thi thể thối rữa xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt ngất.

Cô lùi lại theo phản xạ, vô tình va mạnh vào chiếc bàn gần giường.

Rầm!

Cơn buồn nôn trào lên, Tô Quân không nhịn được mà nôn mửa ngay tại chỗ.

“Tiểu Ngọc… Đã bị sát hại rồi!”

Nghĩ đến người bạn thân thiết từng vui vẻ cười đùa với mình, nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống.

Kẻ sát nhân có thể vẫn còn trong phòng!

Tô Quân cố gắng đứng lên nhưng đôi chân run rẩy, không thể dùng sức được.

Ngay lúc đó!

Một luồng hơi lạnh phả vào gáy cô.

Qua khe chân mình, cô thấy một đôi chân trần đang đứng ngay sau lưng.

Một bên chân cực lớn, bên còn lại nhỏ và vặn vẹo quái dị, dính đầy máu.

Toàn thân Tô Quân đông cứng.

Nhưng bản năng sinh tồn bùng lên, cô cắn mạnh đầu lưỡi để giữ tỉnh táo rồi bất ngờ dùng khuỷu tay giáng mạnh về phía sau!

“Chết đi!”

Bịch!

Thứ đó không ngờ rằng Tô Quân sẽ phản kháng, bị đánh bất ngờ, nó kêu lên một tiếng rồi ngã khuỵu xuống đất.

Khuỷu tay của Tô Quân đau đớn như sắp gãy nhưng cơn giận bùng lên trong lòng cô.

Cô tung một cú đá, đá văng con quái vật khiến nó ngã sấp mặt.

Không chần chừ, cô lao nhanh đến cửa, giơ chân đá mạnh, mở tung cửa chạy ra ngoài.

Hành lang ký túc xá tối om, bóng đèn cũ kỹ chập chờn phát ra tiếng “xẹt xẹt”, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tắt.

Lần đầu tiên trong đời, Tô Quân cảm thấy hành lang này dài đến vậy.

Như không có điểm dừng!

Tiếng loảng xoảng vang lên phía sau.

Thứ kia bị đòn bất ngờ, khựng lại một lúc rồi lập tức đuổi theo.

Những bước chân dồn dập ngày càng gần, tim Tô Quân như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Đột nhiên cô rẽ vào một góc, nép sát vào bức tường, mong có thể bám vào như một con tắc kè.

Thứ đó thở hồng hộc rồi lao vυ"t qua.

Chờ đến khi âm thanh dần biến mất, Tô Quân mới thở phào, cả người ngã phịch xuống đất.

“Chuyện quái gì đang xảy ra thế?”