“Hiệu trưởng ủy thác? Có giấy tờ không? Hay lại là phóng viên? Không có giấy tờ thì lập tức cút đi!”
Tô Quân và Tiểu Kha quả thực không có giấy tờ gì cả.
Tô Quân thầm nghĩ, hiệu trưởng vừa giao nhiệm vụ xong đã bị quái vật đánh đến “Game Over” rồi, làm gì còn thời gian đưa họ giấy tờ chứ?
Bà quản lý thấy hai người không xuất trình được giấy tờ thì cười lạnh một tiếng, giọng nói âm u.
“Đi đi! Tôi biết ngay là phóng viên mà! Cút ngay, nếu không tôi gọi bảo vệ đấy!”
Tô Quân còn định khuyên thêm nhưng Tiểu Kha bỗng nhiên bật cười nhạt nhẽo.
“Hiệu trưởng chết rồi, cái đầu của ông ta bị đập nát…”
Tiểu Kha giơ tay ra, vẽ một vòng tròn trước ngực.
“Giống như một cái bánh rán vậy!”
Sắc mặt bà quản lý biến đổi ngay lập tức.
“Bị đập nát… Không… Không thể nào… Hiệu trưởng không thể chết được! Các người nói dối!”
“Tin hay không tùy bà, tôi đoán tối qua bà đã mơ thấy cô ta, đúng không?”
“Tối nay, cô ta sẽ đến tìm bà.”
“Đến đòi mạng bà!”
Tiểu Kha nhìn thẳng vào đôi mắt thâm quầng của bà quản lý, giọng nói lạnh lẽo.
“Không phải tôi! Không phải tôi hại cô ta! Không phải tôi! Là thằng nam sinh đó ép chết cô ta! Cô ta tự nhảy xuống từ tầng 14!”
Bà quản lý hoảng loạn nhìn xung quanh.
Sắc mặt bà ta trắng bệch như tờ giấy.
Khuôn mặt vốn đã dài và nhọn giờ càng giống một gương mặt quỷ.
“Nếu bà kể chi tiết chuyện đã xảy ra thì tôi có thể giúp bà.”
“Không… Không có ích đâu… Bọn họ… Đều chết hết rồi… Tôi phải chạy ngay! Tôi không làm nữa!”
Bà quản lý hoàn toàn suy sụp, cuống cuồng bỏ chạy.
Bước chân lảo đảo, đâm sầm vào cánh cửa sắt, phát ra tiếng “rầm” chói tai.
Chưa được bao xa, từ xa vọng lại một tràng cười âm u như đến từ địa ngục.
Tiếp đó là một tiếng thét thê lương.
Tiếng thét đau đớn như bị tra tấn hàng nghìn nhát dao!
Rồi im bặt.
Tiểu Kha nghiêm mặt.
“Đi thôi, lên tầng 14.”
Nhưng chỉ một giây sau, cậu ta lại cười nhẹ với Tô Quân.
Trông như thể chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.
Anh có thể đừng cười nữa không? Cười làm tôi sợ đấy… Tô Quân theo sau, thầm nhủ trong lòng.
…
Tầng 14.
Tô Quân cảm thấy nhiệt độ không khí giảm mạnh.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Không gian nồng nặc mùi hôi thối mơ hồ khiến người ta buồn nôn.
Trong bóng tối, cô chỉ có thể miễn cưỡng nhìn rõ đường đi.
Nhưng cô không nhịn được mà liên tục quay đầu nhìn lại.
Cô cảm giác như có ai đó đang âm thầm theo dõi mình.