Chương 17

Đôi mắt trắng dã không có đồng tử của nó gắt gao khóa chặt Lạc Hàn, trong mắt tràn đầy oán độc.

Hàng chục cánh tay cùng lúc bao phủ lấy anh, từ trên cao ầm ầm đè xuống.

Lạc Hàn nghiêm mặt, ánh mắt căng thẳng.

Trong tầm nhìn, anh thấy Tô Quân và Tiểu Kha đang đứng xa xa, gương mặt lo lắng.

Cặp đôi kia vẫn đang chạy về phía ký túc xá.

Dạ Oanh thì chẳng thấy đâu nữa.

Anh biết Dạ Oanh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Chắc chắn cô ta đang ẩn nấp đâu đó, chờ anh lơi lỏng để tung ra đòn chí mạng.

Hành động nguy hiểm như vậy, người bình thường sẽ không dám làm.

Nhưng Dạ Oanh chắc chắn sẽ làm!

Lạc Hàn thuận thế lăn sang bên, tránh được phần lớn cánh tay bổ xuống.

Nhưng vẫn có một cánh tay quét trúng anh!

Họng anh nghẹn lại, một ngụm máu tươi trào lên!

Anh cố gắng nuốt ngược xuống.

“Tôi sẽ dụ nó đi! Mọi người mau chạy đi!”

Nói xong, Lạc Hàn phóng thẳng về phía tòa giảng đường.

Tô Quân vừa rồi tận mắt thấy anh bị “lớp trưởng” đánh trúng, cô biết chắc anh đã bị thương.

Trong lòng cô vô cùng lo lắng.

Dù tình hình nguy cấp thì cô vẫn không nỡ bỏ đi.

Tiểu Kha cũng nóng ruột nhưng cậu ta biết ở lại cũng vô ích.

Tốt hơn hết là đến ký túc xá trước để tìm hiểu tình hình.

Cậu ta lập tức kéo Tô Quân ngồi xuống ẩn nấp, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô.

Những sợi tóc mềm mại lướt qua lòng bàn tay cậu ta.

Thấy “lớp trưởng” đuổi theo Lạc Hàn, hai người mới nhanh chóng chạy đến ký túc xá nữ.

Khi họ đến nơi, toàn bộ ký túc xá chìm trong bóng tối và âm u.

Tựa như một con quái thú há miệng rộng, hấp dẫn những con mồi nhỏ bé rồi nuốt chửng đến mức không còn một mẩu xương.

Tiểu Kha đẩy cửa sắt của ký túc xá.

Kéttt…

Âm thanh vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng của khuôn viên trường.

Hai người vừa định bước vào thì đột nhiên trước mặt xuất hiện một người phụ nữ trung niên.

Bà ta có khuôn mặt dài, gầy guộc.

Sắc mặt xám xịt, quầng mắt nặng trịch.

Xương gò má nhô cao, cằm nhọn hoắt.

“Ai đó? Lén lút lảng vảng ở đây làm gì?”

Giọng bà ta chói tai, đầy nghiêm nghị.

Có vẻ là quản lý ký túc xá.

“Chúng tôi được hiệu trưởng ủy thác đến điều tra vụ ma quái trong ký túc xá nữ.” Tiểu Kha mỉm cười nói.

“Ma quái? Làm gì có chuyện đó! Nhảm nhí!” Trong mắt bà quản lý lóe lên tia hoảng sợ nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chìa bàn tay khô quắt ra, đòi xem giấy tờ.