Người đàn ông áo sơ mi trắng dường như không hề ngạc nhiên.
Chỉ là cái chết của bảo vệ chẳng thể khiến con quái vật dừng lại dù chỉ một giây.
Điều này khiến anh ta hoảng loạn thực sự, vội vàng hét lên: “Phó hội trưởng! Quái vật… Đuổi theo rồi! Giờ làm sao đây?”
Dạ Oanh không hề chậm bước cũng không ngoái đầu lại.
Sắc mặt cô ta lạnh băng, giọng nói rét buốt đến cực điểm: “Dẫn nó đến chỗ Lạc Hàn! Mau đến ký túc xá nữ!”
Người đàn ông vẫn còn ngơ ngác, đầu óc chưa kịp xử lý câu nói ấy.
Thế nhưng giọng vịt đực bên cạnh lại lộ ra vẻ phấn khích.
Ánh mắt cô ta lóe lên một tia quyết tuyệt.
Cô ta vừa chạy vừa cười, nói: “Ôi chao, cách này hay đấy… Biết đâu… Biết đâu… Có thể gϊếŧ chết cả Lạc Hàn và đôi nam nữ đi cùng anh ta thì sao!”
Nói rồi, cô ta thè lưỡi, liếʍ nhẹ khóe môi.
…
Tô Quân cùng hai người lặng lẽ lẻn về phía ký túc xá nữ.
Cô nhớ trong khuôn viên trường có bốn tòa ký túc xá dành cho nữ.
Ba người lần lượt kiểm tra tòa một, hai, ba nhưng tất cả đều đóng chặt cửa.
Khi họ đang đi đến tòa thứ tư, bỗng nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội.
Tô Quân suýt thì đứng không vững.
Sắc mặt cô lập tức biến đổi.
Khi quay đầu nhìn lại, cô thấy ba người Dạ Oanh đang chạy như điên về phía này, gương mặt ai nấy đều đầy vẻ hoảng hốt.
Phía sau họ là hai bàn chân khổng lồ tựa như hai đoàn tàu cao tốc đang nghiền nát mọi thứ trên đường đi.
Những cây đại thụ cao hơn mười mét bị giẫm nát.
Tường vách cũng sụp đổ trong chớp mắt.
Tô Quân hoảng sợ ngẩng đầu lên, một con quái vật khổng lồ hiện ra trước mắt!
Gương mặt xấu xí đến cực độ kia chẳng phải chính là “lớp trưởng” hay sao?
Nó vung vẩy vô số cánh tay.
Những cái đầu nhỏ li ti mọc đầy trên cổ nó đang gào thét thảm thiết.
Tô Quân và hai người bên cạnh lập tức lao về phía ký túc xá nữ thứ tư.
Dạ Oanh từ xa đã trông thấy Lạc Hàn.
Cô ta nhếch môi, tạo thành một đường cong mỉa mai.
Thân hình cô ta bỗng nhiên khom xuống như một mũi tên rời cung, xông thẳng về phía anh.
Thanh đao sắc lạnh trong tay cô ta vung lên, chém thẳng vào cổ Lạc Hàn!
Lạc Hàn nghiêng người né tránh.
Ngay sau đó, một luồng gió tanh tưởi quét tới.
Một bàn tay khổng lồ bổ xuống, định đập anh nát bấy trên mặt đất.
Chớp sáng lóe lên!
Trong tay Lạc Hàn đã xuất hiện một thanh trường kiếm.
Không cần quay đầu, anh vung kiếm ra sau.
Một cánh tay khổng lồ bị chém đứt từ khuỷu tay, rơi ầm xuống đất.
“Lớp trưởng” gầm lên dữ dội!