Chương 14

“Đừng lại đây! Lại đây tôi đánh chết cô đấy!” Sắc mặt bảo vệ đen sầm, phức tạp liếc nhìn người đàn ông áo sơ mi trắng.

Giọng vịt đực bước tới trước mặt ông ta, dáng vẻ yếu đuối đáng thương, nhỏ giọng nói: “Chú… Chẳng phải chú nói sẽ bảo vệ tôi sao…” Giọng cô ta thì thầm như muỗi kêu.

Huyệt thái dương của bảo vệ giật giật, giận dữ trừng mắt nhìn cô ta: “Cút ngay…”

Dạ Oanh hờ hững lên tiếng: “Đi thôi, tất cả tang thi đều đang tụ tập trước cửa thư viện rồi, cửa kính không trụ được lâu đâu.”

Cặp đôi theo Dạ Oanh rời đi.

Bảo vệ do dự, không biết nên ở lại đợi cứu viện hay đi theo bọn họ.

Giọng vịt đực ngoái đầu vẫy tay gọi ông ta, dáng vẻ hoảng sợ yếu đuối.

Bảo vệ trừng mắt nhìn cô ta, lại quét mắt nhìn thư viện trống rỗng, ánh mắt lóe lên một tia hoảng loạn, cuối cùng cũng đi theo.

Bốn người Dạ Oanh xuống đến tầng một, phát hiện trước cửa kính có một bóng đen khổng lồ.

Dưới đất la liệt những mảnh thi thể đứt lìa.

Máu đỏ đen hòa lẫn dịch thi thể từ khe cửa thấm vào bên trong, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi khiến cả bốn người khó chịu.

Bảo vệ sơ ý dẫm lên lớp dịch thi thể nhớp nháp, chân trượt một cái, ngã nhào xuống đất, miệng kêu rên liên tục.

Dạ Oanh quát khẽ: “Đồ ngu!”

Rồi cô ta vội vã muốn ngăn ông ta lại.

Bóng đen ngoài cửa nghe thấy động tĩnh thì lập tức chuyển động.

Một gương mặt khổng lồ dữ tợn bất ngờ áp sát cửa kính, trong miệng gặm chặt một con tang thi.

Bốn người kinh hãi phát hiện trên cổ con quái vật mọc đầy những chiếc đầu nhỏ chi chít.

Những chiếc đầu này đều nhắm nghiền mắt như thể đang say ngủ.

Trên vai con quái vật mọc ra hơn chục cánh tay đang điên cuồng vung vẩy.

Nhìn thấy bốn người, đôi mắt khổng lồ của nó lóe lên một tia sáng.

Nó ngửa đầu nuốt chửng con tang thi, sau đó vung một nắm đấm to hơn cả cửa kính đập tới.

“Rầm” một tiếng, toàn bộ cửa kính vỡ vụn!

Vài cánh tay khác của con quái vật kéo mạnh hai bên cửa, tạo thành một khe hở khổng lồ ngay lập tức.

Nó bò rạp xuống đất, há to miệng.

Nước dãi đen xanh nhỏ tí tách xuống sàn, mùi hôi thối nồng nặc phả ra.

Những bàn tay khổng lồ thò vào trong thư viện, quơ quào loạn xạ.

Lúc này, bảo vệ trợn tròn mắt, sững sờ ngồi bệt dưới đất.

Mãi đến khi nghe Dạ Oanh quát một tiếng: “Chạy!” Thì ông ta mới bừng tỉnh, cuống cuồng đứng dậy.

Nhưng không may, ông ta chân trượt một cái rồi lại ngã chổng vó xuống sàn.

Một luồng gió rít vèo qua đỉnh đầu ông ta.

“Mẹ ơi!”