Tô Quân kinh hãi đến tột độ, sống lưng lạnh buốt.
Bóng ma kia dừng lại vài giây, chăm chú nhìn cô.
Tô Quân không dám nhúc nhích.
Sau đó, đôi chân méo mó, to nhỏ không đều của nó chẳng hề di chuyển nhưng cơ thể lại nhẹ bẫng tan vào bóng đêm.
Một lúc lâu sau, Tô Quân mới hoàn hồn.
Cô quay đầu nhìn lại, hiệu trưởng đã ngã gục xuống đất, thân thể thi thoảng còn co giật.
Gương mặt ông ta bị đập nát bét, ép bẹp trên sàn nhà.
Một cơn co thắt dạ dày ập đến, Tô Quân che miệng, nôn khan mấy cái nhưng dạ dày trống rỗng chẳng có gì để nôn ra nữa.
Lạc Hàn bình thản tiến lên, ngồi xổm xuống quan sát kỹ lưỡng.
Tiểu Kha vẫn giữ nụ cười quen thuộc, chỉ là có phần gượng gạo.
Sau khi kiểm tra một hồi, hàng lông mày kiếm sắc nét của Lạc Hàn nhíu lại, sắc mặt trầm trọng: “Ngày càng dữ dội hơn rồi, chúng ta đến ký túc xá nữ thôi.”
Nói rồi anh sải bước rời đi.
Có một số điều Lạc Hàn không nói với Tô Quân.
Thật ra, lần này nhiệm vụ đã vượt xa độ khó ban đầu.
Anh đưa Tiểu Kha vào nhiệm vụ, còn Dạ Oanh cũng dẫn theo thuộc hạ của mình.
Sự góp mặt của hai người chơi cấp cao như anh và Dạ Oanh hiển nhiên đã khiến hệ thống nhận ra và gia tăng mức độ thử thách.
Hơn nữa, anh hiểu rõ con người Dạ Oanh, cô ta nhất định sẽ tìm mọi cách đối phó anh.
“Cũng thú vị đấy.”
Ánh mắt Lạc Hàn sâu thẳm, khóe môi khẽ nhếch.
Thư viện.
Ba người Tô Quân đã rời đi, bảo vệ khó khăn nuốt nước bọt, lặng lẽ đi đến bên cạnh cặp đôi.
Cô gái vùi đầu vào lòng người đàn ông áo sơ mi trắng, cơ thể run rẩy nhẹ.
“Hai người đi cùng tôi đi, chúng ta đợi cứu viện, hiệu trưởng sẽ nhanh chóng đến cứu chúng ta thôi.
Hệ thống chó má gì đó, tôi không hiểu, tôi chỉ biết có kẻ đang giở trò.”
Ông ta liếc nhìn Dạ Oanh, thấy đối phương chẳng thèm để ý đến mình, cứ như thể ông ta chỉ là một con ruồi có thể bị đập chết bất cứ lúc nào.
“Nếu không phải cô có con dao trong tay thì tôi đã cho cô biết tay rồi! Tôi sẽ bắt cô quỳ xuống gọi tôi là ba!” Nghĩ đến thân hình gợi cảm ẩn dưới lớp áo trắng của Dạ Oanh, vẻ mặt bảo vệ trở nên hung ác, ánh mắt lộ ra sự da^ʍ tà.
Người đàn ông không nói gì, chỉ liếc nhìn bảo vệ với ánh mắt đầy khinh miệt.
Cô gái trong lòng anh ta ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt tròn như cái đĩa, làn da đen sạm, những nốt mụn trên mặt đã mưng mủ trắng bệch, lồi lõm ghê rợn, yết hầu nhô cao.
“Chú… Chú có thể bảo vệ tôi không? Ở đây… Đáng sợ quá…” Giọng nói khàn khàn, chói tai như tiếng vịt đực kêu quang quác.