Chương 11

Lạc Hàn lạnh lùng nói: “Hiệu trưởng, chúng tôi đến đây để điều tra vụ việc này, mong ông có thể nói rõ mọi chuyện, không giấu giếm bất cứ điều gì, như vậy mới có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề, tránh để lại hậu họa.”

Anh cố ý nhấn mạnh năm chữ “tránh để lại hậu họa”.

Dáng vẻ lạnh lùng của Lạc Hàn, kết hợp với thân hình cao lớn, khí chất mạnh mẽ khiến người khác có cảm giác áp bức.

Hiệu trưởng dường như rất e dè kiểu người như anh.

Có lẽ trong mắt ông ta, cao nhân nên có thái độ như vậy.

Năm chữ “tránh để lại hậu họa” của Lạc Hàn khiến ánh mắt trống rỗng của hiệu trưởng chợt hiện lên một tia hoảng loạn, khóe miệng càng co giật mạnh hơn.

“Chuyện là thế này… Ký túc xá nữ khu 44 có một nữ sinh vì không chịu nổi áp lực học tập… Đã nhảy từ tầng thượng xuống.

Nhà trường lập tức cử người cứu hộ nhưng em ấy vẫn không qua khỏi.”

Ông ta ngừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Hiện tại, trong trường lan truyền tin đồn về hồn ma nữ sinh gϊếŧ người, khiến mọi người hoang mang.

Tôi chỉ muốn biết ai đã đứng sau kích động tin đồn này, một khi bắt được nhất định phải trừng trị nghiêm khắc.”

Tô Quân phân tích thông tin từ lời hiệu trưởng.

Nghĩa là có một nữ sinh nhảy lầu tự tử và sau đó xuất hiện lời đồn về ma quỷ.

Rõ ràng hiệu trưởng không tin có ma nên muốn họ tìm ra kẻ đứng sau giật dây những lời đồn đại này.

Tuy nhiên, lời của hiệu trưởng không thể hoàn toàn tin tưởng.

Chuyện nữ sinh nhảy lầu là thật, nhưng nguyên nhân có phải vì áp lực học tập hay không thì vẫn chưa chắc.

Lạc Hàn và Tiểu Kha cũng đã nhận ra điều này.

Họ cần moi thêm thông tin từ hiệu trưởng, nếu không thì nhiệm vụ sẽ mất nhiều thời gian hơn.

Theo hệ thống thông báo, nhiệm vụ này chỉ kéo dài ba ngày, thời gian còn lại không nhiều.

Tô Quân trầm ngâm, phân tích tình huống hiện tại.

Nhiệm vụ đã tương đối rõ ràng: Giải quyết hiện tượng ma quái.

Nhưng cách giải quyết sẽ phụ thuộc vào hai tình huống:

Nếu thực sự có ma thì hoặc là tiêu diệt nó, hoặc là hoàn thành tâm nguyện để nó siêu thoát.

Nếu không có ma mà chỉ có kẻ giả thần giả quỷ thì phải tìm ra kẻ đó và ngăn chặn anh ta tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi.

Tô Quân nhìn thẳng vào hiệu trưởng, hỏi: “Hiệu trưởng, trước khi chúng tôi đến thì nhà trường có thu thập được tài liệu gì không?”

Sắc mặt hiệu trưởng đầy bất an, dường như câu hỏi của cô khơi gợi ký ức đáng sợ.

“Chúng tôi không có thông tin gì cả, làm phiền ba vị bỏ chút công sức rồi.”

Thực tế, phó hiệu trưởng trước đó từng phụ trách vụ này nhưng ông ta đã chết.

Hiệu trưởng quyết định giấu kín chuyện đó.

Nếu nói ra quá nhiều, ba người này có thể sẽ sợ hãi rồi bỏ cuộc, vậy thì rắc rối lớn rồi.

Còn nếu họ cũng chết giống phó hiệu trưởng thì đó là do họ vô dụng.

Nghĩ đến cái chết thảm khốc của phó hiệu trưởng giống hệt nữ sinh nhảy lầu, hiệu trưởng bỗng cảm thấy khó thở.

Tô Quân còn định hỏi tiếp thì bỗng nhiên!

Hiệu trưởng trợn trừng mắt, tròng mắt gần như muốn nứt ra.

Khi cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì!

Bùm!

Một tiếng nổ vang lên.

Đèn trong văn phòng lập tức tắt ngóm, bốn người chìm vào bóng tối vô tận.

Tô Quân cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo lướt qua sau lưng mình.

Hơi thở băng giá như quét qua cần cổ mảnh khảnh của cô, khiến từng sợi lông tơ dựng đứng.