Ngược lại, Tiểu Ngọc có rất nhiều người theo đuổi.
Nghĩ đến Tiểu Ngọc, sắc mặt cô lại trở nên ảm đạm.
“Ha ha, chạy đến mức mông nở hoa.”
Tiểu Kha thấy sắc mặt cô không tốt, tưởng rằng cô đang buồn vì không có ai theo đuổi nên càng cười rạng rỡ hơn: “Nói đi cũng phải nói lại, một cô gái như cô, lại còn là người mới, làm được như vậy đã là rất tốt rồi.
Nếu là người bình thường thì chắc đã sợ đến hồn bay phách lạc, hóa ngốc luôn rồi.”
Lạc Hàn đứng bên cạnh nhàn nhạt liếc mắt nhìn cậu ta, cậu ta cũng là người mới mà?
Cuối cùng, Tiểu Kha tổng kết một câu: “Tóm lại, cứ đi theo anh Hàn là không sai được.”
Tô Quân: “…” Nghe cứ như Lạc Hàn là một nam thần siêu cấp vậy.
Tuy nhiên, bọn họ dám tiết lộ nhiều thông tin như vậy trước mặt cô, nghĩ đến chắc hẳn không chỉ vì tự tin vào thực lực của mình mà còn là muốn giúp cô hiểu thêm về nhiệm vụ, để cô có sự chuẩn bị trong lòng.
Nghĩ vậy, Tô Quân không khỏi cảm thấy biết ơn.
Ba người bước vào thang máy xuống tầng hai, Lạc Hàn giơ tay ra hiệu cho họ dừng lại tại chỗ.
Anh đi đến một kệ sách, rút ra một quyển từ điển dày cộp, buộc chặt lại bằng dây rồi dùng sức vung mạnh về phía xa.
Cuốn sách lập tức bay xa hàng chục mét, rơi xuống một bồn hoa với tiếng “bịch” trầm đυ.c.
Lũ quỷ lang thang ngoài cửa lập tức bị thu hút, đồng loạt lao đến bồn hoa.
“Đi mau! Theo tôi đến văn phòng hiệu trưởng.” Lạc Hàn trầm giọng ra lệnh.
Hai người vội vàng bám theo anh, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Một lúc sau, cả ba ngồi thụp xuống dưới một gốc cây, thở hổn hển.
“Bây giờ tối đen như mực, không biết văn phòng hiệu trưởng ở đâu nữa.”
Tô Quân chưa từng đến văn phòng hiệu trưởng nhưng cô nhớ lại vị trí phòng giáo viên, suy đoán rằng văn phòng hiệu trưởng chắc chắn ở tầng trên cùng.
Cô nói: “Tôi nghĩ mình biết ở đâu rồi, mọi người đi theo tôi.”
Lạc Hàn thản nhiên đáp: “Tiểu Kha đi sau cùng, Đào Hoa ở giữa, tôi đi trước.”
Ba người tránh được không ít đám quỷ dọc đường, nhờ sự chỉ dẫn của Tô Quân, họ nhanh chóng đến tầng thượng và tìm thấy văn phòng hiệu trưởng.
Cả tòa nhà văn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có một vài căn phòng phát sáng lờ mờ.
Riêng tầng thượng, duy nhất văn phòng hiệu trưởng bật đèn.
Lạc Hàn bước lên gõ cửa.
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông trung niên tuấn tú xuất hiện, tươi cười mời họ vào.
Có thể thấy vị hiệu trưởng này rất nhiệt tình.
Tô Quân quan sát kỹ, nhận ra rằng nụ cười trên gương mặt ông ta có gì đó đáng sợ, như thể bị khắc lên vậy.
Sắc mặt của ông ta có chút tái nhợt và xám xịt, khóe miệng đôi lúc co giật, dường như là dấu hiệu cho thấy ông ta đang gặp vấn đề nghiêm trọng.
Hiệu trưởng nhìn chằm chằm ba người bằng ánh mắt trống rỗng: “Chào mừng ba vị, mời vào, mời vào, ba vị chắc hẳn là những người chúng tôi đã mời đến để điều tra kẻ gây rối đúng không?”
Cả ba nhanh chóng nhận ra đây chính là thân phận mà họ được giao trong nhiệm vụ.
Nhưng “kẻ gây rối” mà hiệu trưởng nhắc đến là gì thì họ vẫn chưa rõ.