Một tiếng cười kỳ quái và âm u khiến Tô Quân giật mình tỉnh dậy.
“Khè khè…”
Một tiếng cười trầm thấp, kỳ dị vang lên khiến cô lập tức tỉnh táo.
Cô ngồi bật dậy, chiếc giường dưới thân hơi rung động phát ra những âm thanh “cót két” chói tai.
Tiếng cười phát ra từ đâu vậy?
Tô Quân đảo mắt nhìn quanh.
Bên ngoài cửa sổ là một màu xám xịt, không rõ bây giờ là mấy giờ.
Dưới ánh sáng yếu ớt, cô thấy hai chiếc giường gỗ cũ kỹ, hai chiếc bàn học bị bong tróc nước sơn, khung cảnh trông giống như ký túc xá của cô.
Dù gì cô cũng đã ở đây một năm nên rất quen thuộc.
Nhưng có gì đó không đúng, dường như có một điều gì khác lạ.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn sang giường của bạn cùng phòng - Tiểu Ngọc.
Giường của cô ấy trống không, chăn gối bừa bộn, hơn nữa còn phủ đầy bụi.
Nhưng trên chiếc gối của Tiểu Ngọc có một dấu bàn tay bằng máu tươi!
“Chuyện gì thế này?” Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tô Quân, nỗi hoảng sợ trào lên trong lòng.
Cô còn nhớ rõ, tối qua Tiểu Ngọc mặc đồ ngủ, mệt mỏi ngáp dài, vừa nói với cô vừa dụi mắt: “Mệt quá, mình ngủ trước đây, mai còn phải đi học nữa.”
“Tiểu Ngọc à, mai cậu điểm danh hộ mình nhé! Mình phải tham gia buổi huấn luyện cho giải đấu Taekwondo, yêu cậu nhất luôn, moah moah!”
Tô Quân vừa nói vừa dán mắt vào bộ phim kinh dị đang chiếu.
Đó là một bộ phim mà cô vô tình tìm thấy và cực kỳ thích thú.
Tiểu Ngọc bất đắc dĩ lắc đầu: “Được thôi, nhưng mình vẫn không hiểu nổi, một cô gái yếu đuối như cậu sao lại thích võ thuật vậy chứ?”
Trong mắt Tiểu Ngọc, Tô Quân là một người rất kỳ lạ.
Ngoài việc học thì cô chỉ mê Taekwondo và chăm sóc con mèo hoang nhỏ của mình.
“Cậu không hiểu đâu, không có chút võ lực thì sao giành được đàn anh từ tay mấy đàn em khóa dưới chứ? Hihi.”
Hai người vừa cười vừa trêu chọc nhau, sau đó mới chúc nhau ngủ ngon.
Tô Quân vẫn còn nghe thấy hơi thở yếu ớt của Tiểu Ngọc trước khi chìm vào giấc ngủ.
Nhưng bây giờ Tiểu Ngọc đã biến mất.
Tô Quân cúi xuống nhìn chăn của mình, nó cũng phủ đầy bụi bặm, cứng ngắc như đá, hơn nữa có một mùi hôi thối nồng nặc đến mức khiến cô muốn nôn.
Nhưng rõ ràng hôm qua cô vừa mang chăn đi phơi nắng mà?
Một cảm giác bất an ập đến làm cô lạnh cả sống lưng.
Đây không phải là ký túc xá của cô.
Mọi thứ dường như giống hệt như trước nhưng lại có một sự khác biệt nào đó mà cô không thể diễn tả được.
Sự kỳ dị bao trùm cả không gian, nỗi sợ hãi siết chặt lấy trái tim Tô Quân khiến hơi thở cô trở nên gấp gáp.
Nhưng may mắn thay, cô vốn là một người gan dạ, thường xuyên xem phim kinh dị nên có phần miễn dịch với những cảnh tượng này.
Dù vậy khi những cảnh tượng kinh hoàng trong phim xảy ra ngay trước mắt, cô vẫn không thể tránh khỏi cảm giác hoảng loạn.
Cô tự vỗ vào mặt mình để trấn tĩnh lại.
Tiếng cười ban nãy… Chắc chắn có ai đó trong căn phòng này!
Tô Quân lập tức lật chăn xuống giường.
Sàn nhà ẩm ướt, đầy rác rưởi, phủ một lớp bụi dày.
Những tờ báo nhàu nát, rách rưới bị vứt bừa bãi trên sàn.
Dưới lớp bụi bẩn, cô vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ hàng chữ trên trang nhất: [Gần đây, thành phố liên tiếp xảy ra nhiều vụ sinh viên đại học tự sát.]
Tô Quân không kịp đọc kỹ.
Khi cô định không nhìn nữa thì vô tình lại nhìn thấy bên cạnh tờ báo có hai dấu chân mờ nhạt!