Tiêu Cửu lạnh lùng đáp lại: "Bọn chúng đã xé toạc khuôn mặt của ngươi."
"Đoán đúng rồi!"
"Tiêu Cửu" vui vẻ nói, hắn đột ngột đưa tay xé toạc khuôn mặt mình, để lộ một khuôn mặt không có ngũ quan: "Đến khi màn đêm buông xuống, sau khi đèn trong nhà giam tắt, những bức tượng này sẽ sống dậy, xé nát khuôn mặt ta. Ngày hôm sau khuôn mặt ta sẽ xuất hiện trở lại, đến tối lại bị chúng xé toạc, cứ thế lặp đi lặp lại."
Hàng 1 Ghế 14: [Đây là quái vật gì vậy? Sao tôi chưa từng thấy?]
Hàng 4 Ghế 7: [Tôi cũng chưa từng thấy, có lẽ là cốt truyện tiếp theo sau khi vượt qua cửa ải quái vật không mặt?]
Hàng 6 Ghế 2: [Quái vật có thể biến thành hình dạng của nghệ sĩ... Đệt, không phải là Kính Phụ đấy chứ!]
Hàng 3 Ghế 3: [Kính Phụ là ai vậy?]
Hàng 2 Ghế 7: [Là Ma kính ở tầng thứ chín, kẻ quét sạch người chơi thất bại! Cho đến nay chưa có nghệ sĩ nào rơi xuống tầng chín mà có thể sống sót trở về tầng tám từ tay hắn, không ngờ lại xuất hiện ngay từ đầu!]
Hàng 9 Ghế 14: [Có ai biết vì sao Kính Phụ lại kể đoạn chuyện này không?]
Hàng 6 Ghế 2: [Cậu còn chưa biết phong cách của Kính Phụ sao? Những câu hỏi hắn đặt ra, trả lời sai là chết chắc. Tân binh gặp phải hắn chắc xong đời rồi.]
"A," người không mặt trong gương khẽ kêu lên, "lại đến tối rồi."
Đèn treo lại tắt.
Những bức tranh chân dung dán trên người quái vật không mặt lập tức rơi xuống, một vòng quái vật bao quanh Tiêu Cửu lại bắt đầu cử động, tất cả đều lao về phía anh.
"Đưa khuôn mặt của cậu cho ta..."
Tiêu Cửu nhanh tay lẹ mắt nhặt một bức tranh từ dưới đất dán lên mặt quái vật không mặt, quái vật đông cứng một lúc, nhưng rồi lại lao về phía anh dữ dội hơn, húc ngã anh xuống đất, dùng móng tay cào xé khuôn mặt anh.
Những quái vật còn lại cũng từ từ bò về phía anh, Tiêu Cửu nhanh chóng bị chúng nhấn chìm, nhìn từ bên ngoài giống như một ngọn núi trắng nhỏ.
Hàng 6 Ghế 2: [Sao tranh không còn tác dụng nữa?]
Hàng 4 Ghế 7: [Có lẽ tranh chỉ dùng được một lần? Hay là Ma kính đã tăng cường sức mạnh cho lũ quái vật này?]
Hàng 9 Ghế 14: [Ban đầu còn tưởng tân binh này có gì khác biệt, xem ra vẫn không thoát khỏi số phận mất mặt ngay từ đầu.]
Tiêu Cửu cảm thấy khuôn mặt mình đang dần bị lột ra, anh nhìn lên trần nhà qua khe hở giữa các quái vật không mặt, trong đó phản chiếu hình ảnh bản thân không có khuôn mặt.
Đó là quái vật, hay là anh lúc này?
"Tiêu Cửu" trong gương phát ra tiếng cười điên cuồng, tiếp tục nói: "Sau đó ta nghĩ ra một cách, nếu ta không có mặt, chẳng phải sẽ không mất mặt nữa sao?"
"Cho nên," người trong gương giơ tay lên, dùng móng tay cào mạnh vào mặt mình, "ta đã làm như thế này, dùng tay cào mặt ta."
Hắn cứ thế cào xé mặt mình hết lần này đến lần khác, cho đến khi nó trở nên máu me be bét. Đây là một quá trình cực kỳ đau đớn, nhưng hắn dường như chẳng hề hay biết, ngược lại còn cười lớn như thể đang tận hưởng.
Hàng 9 Ghế 6: [Thật kinh khủng quá.]
Hàng 7 Ghế 6: [Ý của Ma kính có phải là bảo tân binh tự cào nát mặt mình không? Thật tàn nhẫn quá.]
Cào nát khuôn mặt mình, sẽ thắng ván này.
Tiêu Cửu đặt tay lên vết thương đã bị quái vật cào rách, dần dần dùng lực.
Sinh lực của bạn đã giảm]
Sinh lực hiện tại: [80% (Toàn thân bạn có nhiều vết cào xước, đang trong tình trạng mất máu, hãy cầm máu ngay lập tức)]
Quái vật không mặt không ngừng gào thét, tiếng cười của người trong gương vang vọng trong căn phòng nhỏ hẹp, cực kỳ rõ ràng.
Sai rồi.
Cào nát khuôn mặt mình sẽ làm sinh lực giảm xuống, đây không phải là đáp án tốt nhất.
"Ta có một câu hỏi."
Tiêu Cửu ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt máu me be bét của mình trong gương, nói với hắn.
"Không có ngũ quan, làm sao phát ra tiếng được?"
Hàng 3 Ghế 3: [Nghĩa là sao? Không có ngũ quan thì không thể phát ra tiếng được, không có miệng thì không nói được mà.]
Hàng 10 Ghế 6: [Vậy những quái vật này nói chuyện kiểu gì?]
Hàng 2 Ghế 4: [Phải đó, chúng nói chuyện kiểu gì?]
Hàng 8 Ghế 1: [Vì chúng vẫn còn ngũ quan.]
Hàng 3 Ghế 3: [Hả?]
Tiêu Cửu đột ngột túm chặt vai con quái vật không mặt đang đứng trước mặt, tay còn lại túm lấy mặt nó, xé toạc lớp da trông có vẻ không có ngũ quan kia, lộ ra bộ mặt thật của nó.
Quái vật không mặt phát ra một tiếng hú thất thanh, Tiêu Cửu dùng chân đạp mạnh, hất nó về phía góc phòng. Mấy con quái vật xung quanh lập tức vây lấy nó, con quái vật không mặt chỉ biết ôm mặt mà gào thét, không ngừng dùng móng tay cào xé khuôn mặt của chính mình.
Tiêu Cửu dán mảnh da vừa xé xuống lên mặt mình, những con quái vật không mặt bao quanh anh lập tức ngưng chuyển động, tất cả đều bò về phía con quái vật ở góc phòng kia.
Tiêu Cửu đứng dậy khỏi mặt đất, bước đến trước gương. Trong gương phản chiếu khi thì là hình ảnh anh không có ngũ quan, khi thì lại biến thành bộ dạng máu me be bét đang phát ra tiếng cười điên cuồng.