Chương 9

Vì khoảng cách quá gần, cô thậm chí còn cảm nhận được sự trao đổi hơi thở giữa hai mũi.

Thật quá ám muội.

Thẩm Mạn - người đã độc thân từ khi lọt lòng suốt 17 năm, muốn lặng lẽ dịch người ra sau một chút để tránh xa kiểu tiếp xúc quá gần này, nhưng lại lo ngại rằng cử động của mình sẽ khiến khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào cô phát hiện ra sơ hở.

Vì vậy, cô chỉ có thể giữ nguyên tư thế bất động, làm như mình vẫn đang ngủ.

Tiếng khóc từ nỗi oán hận ban đầu dần chuyển sang càng lúc càng thê lương hơn.

Não bộ của Thẩm Mạn bắt đầu không kiểm soát được mà tưởng tượng ra hình dạng của con ma nữ đang ở trước mặt cô với tư thế không rõ này.

Một khuôn mặt trắng bệch? Hai mắt rỉ máu? Khóe miệng nứt ra như Joker? Răng lộ ra còn dính máu?

Vậy bây giờ nó đang nhìn cô như thế nào?

Đang chăm chú nhìn không chớp mắt, chỉ cần cô có ý định muốn mở mắt dù chỉ một chút, nó sẽ lập tức lao tới xé cô thành từng mảnh?

Có nên mở mắt ra xem không?

Cô quá muốn biết con ma nữ này trông như thế nào? Hơn nữa, tiếng khóc của nó giờ càng trở nên chói tai, như thể có người đang thổi còi bên tai vậy.

Đau đầu như búa bổ.

Vậy đã thế này rồi, tại sao không mở mắt ra nhìn xem?

Người phụ nữ này khóc thảm thiết như vậy, chẳng lẽ cô không nên mở mắt ôm lấy cô ta, rồi an ủi một chút sao?

Thẩm Mạn bắt đầu chậm rãi tiến gần hơn về phía người phụ nữ, hàng mi đang khép chặt khẽ run run.

Cô sắp mở mắt ra xem.

"Đinh..."

Kim đồng hồ lại một lần nữa chỉ đến số chẵn.

Đôi mắt vốn định mở ra ngay lập tức khép chặt lại.

Cùng lúc đó, Thẩm Mạn ngửi thấy mùi tanh của máu thoang thoảng.

Như thể lúc này người phụ nữ kia đã há to miệng, chỉ đợi cô mở mắt.

Một lớp mồ hôi lạnh toát ra từ lưng Thẩm Mạn.

Cô gần như lập tức nhận ra mình đã bị mê hoặc, nhưng cô không hề mở mắt, sao có thể bị mê hoặc tâm trí được?

"...Tích tắc... tích tắc... tích tắc..."

Tiếng tích tắc vốn mơ hồ lại một lần nữa trở nên rõ ràng.

Vậy ra là giọt nước!

Giọt nước có thể mê hoặc tâm trí con người.

Nhận ra điều này, Thẩm Mạn bắt đầu cố tình lờ đi tiếng nhỏ giọt, nhưng hơi thở gần sát tai cô lại càng trở nên nặng nề hơn.

Kèm theo đó là tiếng khóc thét càng thêm chói tai.

Trông có vẻ như muốn ép cô mở mắt bằng được.

Thẩm Mạn bắt đầu tự thôi miên bản thân.

Không sao đâu, đây chính là bài hát ru.

Bài hát ru đều do con người định nghĩa, tại sao những âm thanh chói tai này lại không thể là bài hát ru?

Dù sao tinh thần cô cũng không bình thường, biết đâu thực ra cô lại thích loại bài hát ru đặc biệt này?

Bản chất con người vốn là trạng thái chưa được khai phá.

Cô chỉ đang đào sâu vào một mặt khác của bản thân chưa được khai phá mà thôi.

Mái tóc đen dài phủ kín sàn nhà cả căn phòng, người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch, nước mắt đẫm máu và đôi mắt đầy oán hận như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Nhưng người đang nằm trên giường lại không hề xao động, thậm chí hơi thở còn có xu hướng ngày càng đều đặn hơn.

Thẩm Mạn lại bị đánh thức, lần này là bởi tiếng gõ cửa của Quan Hảo.

Giọng Quan Hảo đầy lo lắng: "Mạn Mạn?"

Một đêm trôi qua, bên ngoài ánh dương rực rỡ.

Thẩm Mạn nhớ lại chuyện hôm qua, quay sang nhìn về phía bên kia, nhưng không thấy gì cả.

Cô mở cửa ra.

Quan Hảo thấy cô vẫn bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm: "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi."

Từ Na Na đang núp sau lưng Quan Hảo, thò đầu ra, khẽ hỏi: "Mạn Mạn, nửa đêm hôm qua, phòng cậu có chuyện gì vậy? Tiếng khóc nửa đêm kia nghe thật đáng sợ."

"Có người đang khóc, khóc mãi không thôi, nghe cứ như thôi miên vậy."

Nhận ra ánh mắt dò xét của Từ Na Na, Thẩm Mạn né người sang một bên và nói: "Bên trong không có gì cả, có lẽ là ảo giác thính giác thôi."

Từ Na Na liếc nhìn rồi vội thu hồi ánh mắt: "Làm gì có chuyện ảo giác mà người khác cũng nghe được, nơi này chắc chắn có ma. May mà tôi mang theo máy quay, Mạn Mạn, tối nay chúng ta đổi phòng cho nhau nhé? tôi đoán con ma đó đang ở trong phòng cậu, tôi muốn dùng máy quay ghi lại."

Quan Hảo gõ nhẹ vào đầu cô: "Mới vừa nãy còn sợ đến mức trốn sau lưng tôi, giờ đã không sợ rồi à?"

Từ Na Na cười hì hì: "Muốn có được thứ gì đó, thì cũng phải đánh đổi chút gì đó chứ. Hơn nữa, tôi đã khoe khoang trên diễn đàn rồi, nói rằng chắc chắn sẽ tìm được bằng chứng mang về."

Thẩm Mạn tỏ ý mình không có vấn đề gì.

Từ Na Na lập tức chuyển đồ đạc từ phòng mình sang phòng của Thẩm Mạn.

Nhưng liệu thực sự chỉ có phòng của Thẩm Mạn mới có ma sao?

Thẩm Mạn không nghĩ ma chỉ lang thang ở một nơi, chỉ là hiện giờ cô hơi tò mò, liệu mình có phải là người được ma ngẫu nhiên chọn, hay là...