Thế giới bị thần linh chán ghét, hoặc là thế giới mà thần không thể đích thân ra tay bảo vệ, sẽ trở thành Thế giới mạt thế.
Thành phố bị quái đàm kinh dị chiếm cứ, thị trấn bị chiều không gian cuối cùng xâm nhập, thế giới chỉ còn đại dương sau khi bá chủ biển cả trở lại, hay Vương thành nơi mọi người đánh cược từng giây từng phút…
Chỉ có những người chơi được triệu hồi mới có thể cứu lấy những thế giới ấy!
Họ nhiệt huyết, dũng cảm và tốt bụng, cùng người dân bản địa hợp sức loại bỏ các nhân tố mạt thế!
Vân "nghiện khen người ta" Thiển, cô cá muối chính hiệu, lần đầu đặt chân đến dị giới, giữa ánh mắt đầy mong chờ của cư dân Thế giới mạt thế, cô lấy túi ngủ ra và chui vào ngủ luôn tại chỗ.
Người dân bản địa: “…”
Sau khi thông quan một lần, Vân Thiển phát hiện kẻ suốt ngày lười biếng bám dính lấy cô trong nhà, lại chính là vị thần đã tự xé bản thân ra thành mảnh vụn rồi đang đi nghỉ dưỡng kia.
Vì muốn sau này tiếp tục sống vui vẻ bên những lon nước ngọt dành cho dân lười, Vân Thiển đặt tay lên vai thần linh, vừa xoa vừa nịnh: “Ngài chính là vị thần tôn kính mà người người ngưỡng mộ đó ạ? Ngài thấy hài lòng với thế giới của bọn em chứ?”
Thần: “Cũng tạm.”
[Có một vị thần phế vật thế này thì thế giới này tiêu chắc rồi?]
[Mi dài quá trời luôn, da mềm nữa, muốn hôn chết đi được, tức ghê nhìn góc này lại chẳng thấy được xương quai xanh!]
Thần: “…”
Anh đưa ngón tay thon dài kéo cổ áo xuống, để lộ xương quai xanh tinh xảo. Do làn da trắng bệch, mạch máu xanh hiện rõ mồn một.
Thần: “Ta cho phép em hôn ta đấy.”
Ban đầu anh định hủy diệt thế giới nhàm chán này…
Cho đến khi gặp được cô, đột nhiên, thế giới này bỗng có chút hay ho.