Quyển 1 - Chương 2: Ma Sói ở làng Bert

“Đều là người trưởng thành cả rồi, có thể tự mình đưa ra lựa chọn.”

Người đàn ông lại nhìn quanh một lượt rồi nói thêm: “Hơn nữa cô chọn chỗ vắng vẻ thế này để nhảy thì chắc chắn là đã quyết tâm muốn chết rồi. Tôi chỉ tình cờ xuất hiện mà thôi.”

Tân Trĩ Hạ giơ ngón tay cái lên, con người thú vị thì đáng được khen ngợi.

“Được rồi, thế tôi nhảy đây. Thưa anh, anh có thể đứng xa ra một chút, tôi sợ anh bị ám ảnh tâm lý đấy.”

“Ok, nhưng tôi có một lời thỉnh cầu hơi quá đáng, thưa cô.”

Người đàn ông đối diện dường như đã tìm ra cách giao tiếp với cô.

Nói trắng ra là anh ta đang bắt chước cách nói chuyện của Tân Trĩ Hạ.

Tân Trĩ Hạ toét miệng cười: “Mời anh nói.”

“Cô có thể chết thay tôi được không?”

“?”

Cái tên này thú vị quá mức rồi đấy, thú vị đến mức khiến người ta không thể nào tin nổi luôn được không hả?

Tân Trĩ Hạ quan sát kỹ người đàn ông trước mặt, cảm thấy với cách ăn mặc và khí chất này của anh ta mà lại thốt ra những lời lẽ kỳ quái thế kia thì quả thực là quá mâu thuẫn.

Tuy nhiên cô vẫn nghiêm túc trả lời: “Đương nhiên là được. Dù sao tôi cũng đang định tự sát, chết thay anh nữa là tính 2 suất, mà chỉ chết có một người, tính ra quá hời rồi còn gì.”

Người đàn ông khẽ cười, mắt kính lóe sáng dưới ánh mặt trời: “Nếu như thế giới sau khi chết không giống như cô tưởng tượng thì sao?”

“Thì tôi cũng phải thử xem nó có thú vị không đã chứ.”

Ngay sau đó, Tân Trĩ Hạ chẳng thèm nhìn phản ứng của người đàn ông, cô xoay người nhảy thẳng xuống dưới.

Đây là cái kết hoàn hảo nhất mà cô dành cho chính mình.

Cô đã ngó trước là bên dưới không có ai, nhưng vẫn hy vọng sẽ không đè bẹp đám hoa cỏ vô tội nào.

***

[Ván game này áp dụng luật diệt sạch một phe, Ma Sói gϊếŧ hết Dân Thường hoặc tất cả...]

Một giọng đọc lời thoại như máy, không hề có chút cảm xúc nào khiến Tân Trĩ Hạ đột ngột mở mắt.

[Phát hiện bất thường, nạp dữ liệu thất bại.]

[Đang khôi phục dữ liệu, vui lòng kiên nhẫn chờ đợi.]

[Đang khôi phục dữ liệu...]

Cảm giác y hệt như lúc cô tình cờ gặp mấy bà thím đứng ở cửa siêu thị nghe tiểu thuyết bằng giọng đọc tự động vậy.

Than thầm trong bụng xong, tâm trí đang bay bổng tận đẩu đâu của cô bỗng nhiên quay ngoắt trở lại.

Tân Trĩ Hạ mới chợt nhận ra có vấn đề.

Cô chết rồi cơ mà?

Cô bật dậy: “Đây là...?”