Quyển 1 - Chương 1: Ma Sói ở làng Bert

Gió hiu hiu thổi, nắng vàng rực rỡ.

Tân Trĩ Hạ uể oải dựa vào lan can sân thượng tầng cao nhất, nhìn xuống thành phố náo nhiệt phồn hoa bên dưới.

Cô chống cằm gật gù, lẩm bẩm một mình: “Rất tốt.”

Hôm nay là một ngày cực kỳ thích hợp để nhảy lầu ăn mừng một chút.

Trên đời không có việc gì khó, chỉ cần chịu tự sát là xong.

4 năm trước cha mẹ qua đời, đám người được gọi là họ hàng trong nhà lộ rõ bộ mặt xấu xa, vươn những bàn tay tham lam ra định đẩy cô xuống vực thẳm.

Nhưng không sao cả, cô cũng chẳng phải người hiền lành đức độ gì.

Cô từ chối sự giúp đỡ tưởng như thiện chí nhưng thực chất là có mưu đồ, lại còn gay gắt đáp trả những lời nói nghe thì dịu dàng song bên trong đầy toan tính.

Cô cạn tàu ráo máng giành lấy tài sản thừa kế, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với cái đám họ hàng kia.

Sướиɠ thì có sướиɠ, nhưng lòng cũng thấy phiền.

Thế giới này quả thực vô vị, sống vất vưởng qua ngày, cô phát hiện ra sở thích duy nhất của mình lại chỉ là chơi game.

“Haizz. Nhạt nhẽo.” Tân Trĩ Hạ đứng thẳng người dậy, lặng lẽ bắt đầu trèo qua lan can.

“Két” một tiếng, tiếng đẩy cửa vang lên.

Tân Trĩ Hạ nghe thấy tiếng động, chân trượt một cái.

Cả người ngả ra phía ngoài tòa nhà, cô nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy lan can, sau khi đứng vững lại mới thở phào nhẹ nhõm.

Cái kết cục nhảy lầu tự sát hoàn hảo này suýt chút nữa lại biến thành bi kịch trần gian là giật mình ngã lộn cổ xuống dưới.

Cô cau mày nhìn về phía kẻ gây ra chuyện này.

Đập vào mắt là một người đàn ông mặc âu phục, đi giày da.

Người đàn ông nhìn thấy cô, vẻ mặt thoáng chút ngẩn ngơ.

Ngay sau đó, anh ta khôi phục vẻ bình thường, cực kỳ tao nhã và điềm tĩnh đẩy gọng kính, bước về phía cô.

“Cộp cộp”, tiếng bước chân giày da nghe lách cách khá vui tai.

Cứ như vậy, người đàn ông đi đến cách cô 2 mét thì dừng lại.

Đây là khoảng cách an toàn lý tưởng giữa những người xa lạ, anh ta giữ khoảng cách rất chuẩn.

Tân Trĩ Hạ nhún vai: “Anh làm phiền tôi nhảy lầu rồi đấy, thưa anh.”

Người đàn ông mỉm cười lịch sự: “Vậy thì vô cùng xin lỗi vì đã làm phiền, cô cứ nhảy tiếp đi.”

Tân Trĩ Hạ nhìn anh ta với vẻ mặt như muốn nói “Ái chà, anh là một người thú vị đấy!”.

“Anh không can tôi à?”

Dù sao thì can ngăn người khác nhảy lầu cũng là phản ứng cơ bản của mọi người mà.

Ngay cả khi người đó đang điên cuồng muốn nhảy.