Chương 3: Hắc Lâu Kinh Hoàng (3)

Mọi người lập tức nhìn về hướng đó, chỉ thấy có mấy con vật đen xì đang bò ra từ trong lối đi tối đen đó, không rõ là thứ gì.

Nhờ ánh đèn đường, cuối cùng cả nhóm cũng nhìn rõ hình thù của lũ quái vật. Đó là một loại quái vật vừa giống nhện lại vừa không giống nhện, chúng tám chân, miệng rỗng hoác, trên cái đầu khổng lồ mọc chi chít mắt, miệng không ngừng mυ"ŧ mát.

Con quái vật giống khối u thịt này thò ra những xúc tu nhớp nháp, trơn tuột, “vèo” một tiếng cuốn lấy hai cô gái đang chạy vào trong cái hố đen của nó, đó chính là miệng của chúng. Chẳng mấy chốc, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.

Tất cả mọi người đều chết lặng. Nếu đây là hiệu ứng đặc biệt thì cũng thật đến đáng sợ. Nhưng mãi đến khi con nhện nhả ra một cái đầu đầy máu, đầu của cô gái lăn lông lốc ngay trước mặt họ, tám người còn lại gần như cùng lúc chạy tán loạn về bốn hướng.

Có người giẫm phải con mắt của một cô gái vừa chết, trượt chân ngã xuống đất, sợ đến mức chân tay mềm nhũn, cuối cùng bị con nhện đang đuổi theo phía sau nuốt chửng.

Bùi Dật cũng chạy thục mạng, nào còn hơi sức mà quan tâm đến những chuyện khác. Ngay từ khi nhìn thấy quảng trường này, cậu đã có cảm giác rờn rợn. Theo phong thủy, nơi quá trống trải chính là đại kỵ.

Đám người cứ thế tản ra, không cách nào tụ lại một chỗ được, tình cảnh hiện giờ chẳng khác nào ở trong một cái lò mổ khổng lồ, còn họ chính là những con cừu non chờ bị làm thịt.

Tiếp đó, trong lối đi lại bò ra thêm nhiều nhện. Người chạy đua với nhện bé thì chẳng sao, nhưng nếu là những con nhện to hơn cả người thì sao?

Chỉ trong nháy mắt đã có ba người bị đám nhện kia ăn mất, lúc này chỉ còn lại năm người, trong đó có cả ông chủ Lục. Tuy béo nhưng khi đối mặt với cái chết, sức mạnh bộc phát ra thật đáng kinh ngạc. Cứ như trò mèo vờn chuột phiên bản sinh tử, bị tóm được là chết.

Lúc này, Bùi Dật cũng nhận ra, chạy ra ngoài chắc chắn chết, bởi vì xung quanh không có bất kỳ công trình kiến trúc nào, đâu đâu cũng là đất trống. Họ chỉ có thể chạy vào Hắc Lâu, cậu hét lớn: “Nhanh chạy vào trong tòa nhà!”

Chỉ một tiếng hô, bốn người còn lại như nhận được mệnh lệnh, lập tức liều mạng chạy về phía tòa nhà. Sau khi trải qua một phen chạy đua với tử thần, năm người gần như kiệt sức, chỉ cần dừng lại là có thể nằm vật ra đất ngay lập tức.

Khi năm người tụ tập lại với nhau, sếp Lục cũng không chịu đựng được nữa, vừa nhìn thấy Bùi Dật đã lập tức túm chặt lấy cánh tay cậu: “Cứu… cứu mạng! Ba… ba mươi… Tôi sẽ trả cho cậu! Cái gì cũng cho cậu…”

Anh ta thực sự không chạy nổi nữa, cũng chẳng còn sức nói chuyện. Hơn hai trăm cân, vừa rồi suýt nữa bị tóm, cũng may anh ta đã hy sinh cô bạn gái nhỏ của mình mới sống sót được. Bây giờ chẳng ai còn dám nói đây là trò chơi nữa, nếu có thì cũng là trò chơi chết chóc.

Bùi Dật cũng không quá mệt, vừa chạy vừa hỏi: “Anh nói thật chứ? Nói lời giữ lời đấy nhé? Ba mươi vạn? Chuyển khoản ngay lập tức à?”

“Ừ… Ba… ba mươi… một trăm… vạn… cũng được!”

“Tôi cần nhiều tiền của anh như thế làm gì?” Bùi Dật vừa đưa tay ra, lập tức nghe thấy một tiếng hét thảm thiết, cậu biết lại có thêm một người sắp bị xúc tu của nhện cuốn đi. Bùi Dật không chút do dự cũng kéo cô gái còn lại, cô gái này là người duy nhất sống sót trong số năm cô gái, nhưng bây giờ cũng đã kiệt sức, sắp ngã quỵ.

Con nhện nhớp nháp ở ngay trước mặt, Bùi Dật quay đầu đẩy tên mập về phía con nhện, mắng: “Cút!” Mượn lực đánh lực, khiến con quái vật lùi lại một chút. Tên mập tưởng Bùi Dật muốn đem anh ta ra làm vật tế, sợ đến mức kêu la thảm thiết, một dòng nước nóng chảy ra từ đũng quần. Thật thảm hại, còn đâu dáng vẻ kẻ chiến thắng ôm ấp cô bạn gái nhỏ lúc nãy nữa.

Bùi Dật dùng một tay nắm lấy hai người, chạy như bay về phía Hắc Lâu. Một mình cậu chạy thì không vấn đề gì, nhưng bây giờ đang kéo theo hai người, trong đó lại có một tên mập ú, thế nên có hơi vất vả, mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Thật là liều mạng, hai người đàn ông còn lại đã không màng sống chết xông vào tòa nhà tối đen kia chắc chắn sẽ có một người chết, Bùi Dật thầm nghĩ. Vô số con nhện không ngừng tràn lên, Bùi Dật dìu hai người tiếp tục chạy về phía trước.

Nhưng tên mập quá nặng, tay Bùi Dật gần như sắp trật khớp. Dù vậy, cậu cũng không buông tay, đương nhiên không phải vì cậu tốt bụng, mà chỉ vì nghĩ đến ba mươi vạn kia, thế là không ngừng tự nhủ với bản thân cho dù hôm nay có bỏ mạng ở đây, cũng phải đưa tên mập này đến nơi an toàn.

Nghĩ vậy, cậu nghiến răng nghiến lợi lao về phía trước. Hắc Lâu đã ở ngay trước mắt, nhưng đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, tên mập không vững chân, “rầm” một tiếng, tự vấp ngã xuống đất. Vốn đã chạy đến mức sức cùng lực kiệt, nửa người đã ở Quỷ Môn Quan rồi.

Cú ngã này, hoàn toàn đẩy anh ta đến Quỷ Môn Quan. Bảy, tám con nhện lớn vội vàng lao về phía anh ta, chúng không ngừng phun ra một thứ dung dịch đen đặc, bao bọc lấy tên mập, sau đó kéo mạnh anh ta về phía sau.