“Anh có ấn tượng gì về chậu hoa này không? Của Triệu Hồng Vĩ sao?”
Tân Tâm ngồi xổm xuống, trên người khoác chiếc khăn tắm, Hạ Tân Xuyên cũng ngồi xổm xuống, bới đất: "Không có.”
Kiều Văn Quảng đến Tiểu Vân Lâu chưa lâu, cũng không để ý đến những người xung quanh, thông tin Tân Tâm có thể nắm được từ ký ức rất hạn chế, đối với Hạ Tân Xuyên cũng vậy, trong ký ức, Hạ Tân Xuyên chưa từng nói chuyện với Kiều Văn Quảng, có vẻ cũng là người thích độc lai độc vãng.
“Cẩn thận bên trong có sâu.” Tân Tâm nhắc nhở.
Hạ Tân Xuyên dùng ngón tay cẩn thận xoa những cục đất đó ra, hắn liếc nhìn Tân Tâm, Tân Tâm đang bám vào người hắn, hai mắt chăm chú nhìn tay Hạ Tân Xuyên, tay mình thì giữ chặt khăn tắm, không hề có ý định đưa ra ngoài.
Hạ Tân Xuyên quay mặt đi, tiếp tục xử lý đất dính mùi hoa thối rữa và tro hương trên tay.
Đất xoa ra rơi xuống từ đầu ngón tay, từ cục nhỏ thành bột mịn, không có gì cả.
Tân Tâm hơi sốt ruột, nghĩ thầm chẳng lẽ đó cũng là một phần ảo giác do Triệu Hồng Vĩ tạo ra, chậu hoa này là của một trong số những người bị Triệu Hồng Vĩ dọa chạy bỏ quên lại?
Mặt đất ban công dần dần phủ lên một lớp bùn mỏng, đất hình dạng chậu hoa chỉ còn lại nắm tay lớn.
Tân Tâm vô thức nín thở.
Hạ Tân Xuyên dùng ngón tay vê một cục đất nhỏ tiếp theo, xoa ra, rơi xuống, lại đưa tay bới tiếp, đầu ngón tay chạm vào một vật lạ mềm mại, đột nhiên dừng lại, hắn quay đầu, nói với Tân Tâm: “Có thứ gì đó.”
Tân Tâm kích động ôm lấy cánh tay Hạ Tân Xuyên.
“Nhanh lên nhanh lên nhanh lên ——”
Hạ Tân Xuyên cẩn thận bới đất xung quanh vật lạ mà hắn chạm vào.
Tân Tâm vươn cổ, nhìn thấy một góc màu trắng lộ ra, kích động nói: “Là ảnh ——”
Cậu đã nói suy luận của cậu không sai mà!
Hướng Thần chắc chắn đã chụp được thứ gì đó không nên chụp! Dùng bức ảnh đó để uy hϊếp hung thủ, hung thủ mới buộc phải gϊếŧ người diệt khẩu…
Bức ảnh được cuộn trong một miếng da màu vàng, rất nhỏ, giống như điếu thuốc Hạ Tân Xuyên thường hút.
Tân Tâm cố gắng kìm nén sự phấn khích: "Nhanh mở ra xem.”
Không cần cậu thúc giục, Hạ Tân Xuyên đã cẩn thận bóc lớp da vàng ra khỏi bức ảnh, đầu ngón tay giữ mép ảnh, từ từ mở ra.
Mặt Tân Tâm gần như dán vào mặt Hạ Tân Xuyên.
Bức ảnh đã được mở ra hoàn toàn, ngón tay cái của Hạ Tân Xuyên nhẹ nhàng lau đi lớp đất bám trên đó.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy hình ảnh trong bức ảnh, hơi thở của Tân Tâm như ngừng lại.
Hạ Tân Xuyên quay mặt lại, Tân Tâm cũng quay mặt nhìn Hạ Tân Xuyên, trên mặt là sự thất vọng khó giấu, thậm chí có thể nói là tuyệt vọng.
“Bị ướt rồi.” Hạ Tân Xuyên nói.
Triệu Hồng Vĩ chết nửa tháng trước, nghĩa là bức ảnh này rất có thể đã được giấu trong chậu hoa nửa tháng rồi.
Bức ảnh bị ẩm mốc trong đất, nhìn sơ qua thấy có rất nhiều người, nhưng màu sắc nhòe nhoẹt, dính vào nhau, hoàn toàn không nhìn rõ mặt người và khung cảnh.
Tân Tâm với chút hy vọng mong manh hỏi Hạ Tân Xuyên: "Anh, anh nói xem cái này còn sửa được không?"
Hạ Tân Xuyên vuốt thẳng bức ảnh: "Khó nói, phải mang ra tiệm ảnh thử xem."
Tân Tâm vẫn chưa hoàn hồn sau màn bị nhốt trong kho đông lạnh, cậu hắt hơi một cái, kéo chặt chiếc khăn tắm đang choàng trên người: "Được, vậy chúng ta đi ngay bây giờ."
Hạ Tân Xuyên liếc nhìn cậu: "Không cần đến bệnh viện à?"
Tân Tâm lắc đầu: "Không sao."
Hạ Tân Xuyên không nói thêm gì nữa, rửa tay, dọn sạch thuốc lá trong bao thuốc, rồi bỏ bức ảnh vào đó.
Cả tòa nhà Tiểu Vân đang dần dần thức giấc, các phòng ký túc xá bắt đầu có động tĩnh, khi Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên ra khỏi phòng, họ đã thu hút không ít ánh nhìn tò mò.
Giữa mùa hè nóng nực, Tân Tâm lại mặc áo khoác mỏng, quần dài, trán và cổ đầy vết thương, vừa đi vừa run rẩy. Hạ Tân Xuyên mấy ngày nay đều mặc áo sơ mi cài kín cổ, trông vừa gò bó vừa nóng bức, trạng thái của hai người này quả thực rất thu hút sự chú ý.
Tân Tâm giơ ngón tay cái về phía một người đang nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt như nhìn người sắp chết: "Yên tâm, không sao, vấn đề không lớn."
Người nọ ngay lập tức thay đổi ánh mắt, từ nhìn người sắp chết thành nhìn người sắp chết nhưng vẫn lạc quan.
Hai người xuống lầu, cổng sắt của sân mở toang, một chiếc xe tải "bíp bíp" hai tiếng rồi chạy vào. Xe dừng lại, Sử Thái nhảy xuống: "Ồ, đây là làm sao thế, giữa mùa hè mà ăn mặc như thế này?"
Tân Tâm đút tay vào túi, kéo áo khoác choàng kín mít: "Thời trang là như vậy đấy, không cần lý do."
Sử Thái cười: "Đúng là rất thời trang." Y nhìn sang Hạ Tân Xuyên, chào hỏi: "Tiểu Hạ."
"Anh Thái." Hạ Tân Xuyên cũng chào lại như thường lệ, rồi đi đẩy chiếc xe máy điện ra.
Tân Tâm: "Anh Thái, vậy bọn em đi trước nhé."