Chương 48: Tòa nhà Tiểu Vân

Hạ Tân Xuyên không hỏi Triệu Hồng Vĩ bị ai gϊếŧ, mà trước tiên ôm cậu vào phòng tắm xối nước ấm.

Tân Tâm không nói nên lời, lưỡi gần như cứng lại, cậu thậm chí còn không chắc mình đã nói gì với Hạ Tân Xuyên hay chưa, có lẽ đã nói, nhưng giọng quá nhỏ nên Hạ Tân Xuyên không nghe thấy.

Sau vài lần dội nước ấm, Tân Tâm cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cậu nắm lấy vai Hạ Tân Xuyên: "Anh."

Hạ Tân Xuyên dừng lại, xem ra đã nghe thấy.

Tân Tâm ngẩng đầu: "Em khát."

Hạ Tân Xuyên ôm cậu ra ngoài, dùng khăn lông quấn quanh người, rồi rót nước ấm đưa cho Tân Tâm.

Tân Tâm ôm cốc nước, nhấp từng ngụm nhỏ.

Hạ Tân Xuyên nhanh chóng lau khô người cho Tân Tâm.

Sau khi Tân Tâm run rẩy uống gần nửa cốc nước ấm, người cũng đã được lau khô.

Hạ Tân Xuyên không hỏi cậu có thể tự đi được không, mà trực tiếp bế cậu về ký túc xá, đặt lên giường, rồi lấy vài bộ quần áo từ trong vali của Tân Tâm ném lên giường.

"Tự mặc được chứ?"

"Được."

Tân Tâm đặt cốc nước xuống, run rẩy mặc quần áo.

Hạ Tân Xuyên cầm qυầи ɭóŧ giúp Tân Tâm mặc vào.

Vì mất ngủ cả đêm hôm trước, lại tập trung cao độ nên Hạ Tân Xuyên rất mệt. Hắn vừa nằm xuống đã ngủ thϊếp đi, không biết bao lâu sau, mơ màng cảm thấy bên cạnh hình như không có ai, mở mắt ra thì thấy mùng bị mở một khe hở, người quả nhiên không còn.

Hạ Tân Xuyên xuống giường, thấy trên sàn có vệt nước.

Vệt nước lan ra phía ngoài.

Hạ Tân Xuyên đi thẳng xuống lầu, đẩy cửa kho lạnh ra, khoảnh khắc nhìn thấy Tân Tâm nằm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trên sàn, hắn gần như ngừng thở —— hắn cứ tưởng cậu đã chết.

Qυầи ɭóŧ kéo lên xương hông, Hạ Tân Xuyên lại mặc quần vào cho Tân Tâm.

Mặc xong quần áo, Tân Tâm vẫn run rẩy, cậu nhìn Hạ Tân Xuyên với ánh mắt trông mong: "Anh, lên đi, em, em muốn ôm anh."

Hạ Tân Xuyên lên giường, Tân Tâm vùi đầu vào ngực hắn.

Hơi ấm từ cơ thể hắn lúc này thật dễ chịu, Tân Tâm vòng tay ôm lấy Hạ Tân Xuyên: "Anh, đừng ngại, ôm chặt hơn đi."

Hạ Tân Xuyên: "..."

Hạ Tân Xuyên: "Tôi không ngại."

Hắn vừa nói vừa siết chặt vòng tay ôm Tân Tâm.

Tân Tâm co người lại, cuộn tròn trong lòng Hạ Tân Xuyên, cọ cọ lòng bàn chân vào khuỷu tay hắn.

"Lạnh chết em rồi."

Hạ Tân Xuyên xoa lưng Tân Tâm, truyền hơi ấm từ lòng bàn tay sang.

Tân Tâm: "Anh đột nhiên tỉnh dậy sao?"

"Ừ."

"Em biết mà, không có em, sao anh ngủ ngon được."

"..."

Hạ Tân Xuyên: "Cậu nói chuyện với ai cũng sến súa thế này sao?"

Tân Tâm lắc đầu, cọ cọ mặt vào ngực Hạ Tân Xuyên: "Hình như không có ai nói chuyện với em."

Đây là sự thật, nhân duyên của Kiều Văn Quảng rất tệ, ở tòa nhà Tiểu Vân chẳng ai để ý đến cậu.

Hạ Tân Xuyên im lặng.

Tân Tâm: "Anh ngủ đi, Triệu Hồng Vĩ đã phát điên rồi, chắc một thời gian ngắn sẽ không xuất hiện nữa, trong ký túc xá vẫn an toàn."

Hạ Tân Xuyên dừng tay xoa lưng, hơi cúi đầu: "Cậu nói cậu biết ai gϊếŧ Triệu Hồng Vĩ?"

"Vâng."

"Là ai?"

Tân Tâm mím môi.

Hạ Tân Xuyên: "Không tiện nói?"

Tân Tâm: "Không phải."

Cậu cúi đầu: "Triệu Hồng Vĩ chắc là bị đầu độc chết."

"Hung thủ sau khi hạ độc, đã kéo anh ta vào kho lạnh, cởϊ qυầи áo của Triệu Hồng Vĩ, sau đó đợi một lúc, xác nhận Triệu Hồng Vĩ đã chết cứng rồi mới tạo ra nụ cười trên mặt anh ta. Em nghĩ hung thủ muốn ngụy tạo cái chết của Triệu Hồng Vĩ thành tai nạn chết cóng."

Phó bản là nơi ngoài vòng pháp luật, giả thiết này rất có thể chỉ áp dụng cho người chơi.

Đối với "người bản địa" trong phó bản, hẳn là vẫn có cơ chế trừng phạt, chỉ là mức độ có thể khác với thực tế, ví dụ như thi thể của Triệu Hồng Vĩ không qua khám nghiệm tử thi mà đã được hỏa táng qua loa, công ty bảo hiểm cũng sẽ cử chuyên viên điều tra tai nạn xe cộ.

Vì vậy, hung thủ khi ra tay vẫn có chút kiêng dè, sẽ không gϊếŧ người một cách trắng trợn, mà sẽ cố gắng che giấu tội ác của mình. Tất nhiên, cũng có thể hiểu đây là phó bản cố tình tạo ra trở ngại cho người chơi, có lẽ đối với hung thủ, người chơi như cậu chính là "người thực thi pháp luật" duy nhất.

"Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, hung thủ đã nhanh chóng rời đi. Môi trường lạnh giá của kho lạnh khiến máu vốn nên chảy ra từ mũi của Triệu Hồng Vĩ bị đông cứng lại."

"Hung thủ không phát hiện ra điều này, nên khi người của tòa nhà Tiểu Vân kéo thi thể Triệu Hồng Vĩ ra khỏi kho lạnh, thi thể bị phơi nắng, máu tan ra, mới xuất hiện cảnh tượng người chết chảy máu."

Hạ Tân Xuyên im lặng nghe xong, hỏi: "Ai là người hạ độc?"

Tân Tâm không trả lời trực tiếp mà tiếp tục phân tích.

"Trước tiên, người này phải có cách lấy thuốc nhanh chóng và dễ dàng."

Nghe đến đây, Hạ Tân Xuyên cúi mặt xuống, mặt Tân Tâm hoàn toàn vùi trong ngực hắn, chỉ lộ ra phần trán bị thương.