Tân Tâm lục ra túi nilon màu trắng dưới gầm bàn, tìm thấy thuốc hạ sốt, định uống thuốc thì lại phát hiện trong phòng không có nước.
Tân Tâm không có kỹ năng nuốt thuốc khô, cầm thuốc định sang phòng bên cạnh hỏi xem có nước không.
Phòng bên cạnh cũng ngủ say như chết, Tân Tâm gõ cửa hai lần, không thấy phản hồi thì dừng.
Chỉ có thể xuống lầu lấy nước.
Tân Tâm nắm chặt vỉ thuốc hạ sốt, cầm cốc đánh răng, loạng choạng vịn tường xuống lầu.
Cậu sốt cao, ý thức đã bắt đầu mơ hồ, như bị lửa thiêu đốt.
Cổ họng khô khốc, đầu choáng váng, nóng quá, nóng đến mức thở không ra hơi.
Ở tầng một, chiếc xe máy điện nhỏ của Hạ Tân Xuyên đang sạc pin, bên cạnh là bình nước nóng lạnh. Ông chủ keo kiệt, sợ đặt bình nước nóng lạnh ở tầng hai sẽ tốn điện, nên phải để mọi người vất vả một chút mới lấy được nước.
Tân Tâm lấy nước uống thuốc, người bủn rủn, ngồi xổm xuống thở dốc.
Mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt rơi xuống, chảy qua vết thương, đau rát.
Tân Tâm đưa tay lau mồ hôi, cúi đầu nhìn quần mình.
Màu quần kaki đã bị mồ hôi thấm ướt sẫm màu.
Đổ nốt chỗ nước còn lại trong cốc lên đầu, Tân Tâm lắc đầu hai cái, cũng không biết lắc ra là mồ hôi hay nước.
Tư duy trở nên trì trệ trong cơn sốt cao, cả người chìm vào trạng thái choáng váng.
Sẽ chết mất.
Cứ thế này, cậu sẽ chết vì nóng mất.
Tân Tâm quay mặt lại.
Kho lạnh ở ngay bên cạnh.
Cửa không khóa, hơi lạnh tỏa ra từ bên trong.
Tân Tâm không biết mình đã đi đến trước kho lạnh từ lúc nào, khi cậu nhận ra thì tay đã thò vào trong.
Mát quá.
Nửa cánh tay thò vào trong lập tức thấy dễ chịu.
Hơi lạnh như lưỡi rắn liếʍ láp làn da nóng bỏng của cậu.
Thoải mái quá.
Tân Tâm tay trái vịn cửa kho lạnh, tay phải cố gắng thò vào trong, kéo theo cả nửa người bên phải đã chui vào kho lạnh, cậu nhắm mắt, tham lam hít thở không khí lạnh, không khí lạnh lẽo đi vào phổi, cơn nóng khủng khϊếp cuối cùng cũng giảm bớt.
Vào đi.
Cả người vào trong sẽ thoải mái.
Tân Tâm nghe thấy giọng nói mê hoặc trong đầu.
Tay trái buông cửa, Tân Tâm bước vào kho lạnh.
Như từ địa ngục xuống thiên đường.
Tân Tâm nằm xuống ngay đó, mặt đất lạnh lẽo khiến da lưng cậu co rút mạnh, màu đỏ ửng trên mặt dần dần biến mất, nhưng cậu dường như không hề hay biết, nhắm mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, vẻ mặt hưởng thụ.
Chẳng mấy chốc, quần áo còn sót lại trên người Tân Tâm cũng bị cởi sạch, để từng tấc da tiếp xúc với không khí mát mẻ dễ chịu.
Cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ gầy gò thư thái nằm trên nền đất lạnh lẽo, nhiệt độ cơ thể giảm nhanh chóng khiến bề mặt da dần chuyển sang màu đỏ tươi.
Tân Tâm hé mắt, cậu vẫn cảm thấy rất nóng, đầu óc trống rỗng, tư duy trở nên chậm chạp khác thường.
Mọi thứ dường như bị xóa sạch.
Thế giới của cậu trở nên yên tĩnh và trống trải.
Kiều Văn Quảng biến mất.
Nhiệm vụ cũng biến mất.
Không còn gì cả, không còn gì sót lại, như được đắm mình trong sự thoải mái và bình yên của người mẹ.
“Tân Tâm.”
Cậu nghe thấy một giọng nói.
Giọng điệu nhẹ nhàng, hơi cao, rất quen thuộc, quen thuộc đến mức dù rơi vào ảo cảnh cũng có thể khiến cậu tỉnh táo ngay lập tức.
—— Là giọng nói của chính cậu.
Cậu nói.
“Sống sót.”
Ngón tay khẽ động đậy như bị điện giật, Tân Tâm vẫn nheo mắt, nhìn lên trần nhà trắng xóa.
Lúc này, cậu không cảm nhận được thời gian trôi qua, cũng không cảm nhận được nhịp tim của mình, cảm giác duy nhất còn lại là cơn nóng vô tận như muốn lột da lột thịt.
Chậm rãi chớp mắt, một màu trắng lướt qua, chớp mắt lần nữa, màu trắng đó lại chuyển động.
Là lông mi của cậu đã đóng băng.
Cậu đã tỉnh.
Cậu biết là Triệu Hồng Vĩ đã tạo ra ảo giác để dụ cậu vào kho lạnh, hòng một lần nữa gϊếŧ chết cậu.
Chỉ cần bây giờ bò dậy, chạy ra ngoài, phá vỡ ảo giác là sẽ không sao.
Tân Tâm vẫn nằm im bất động.
Cậu đang đợi.
Đợi đầu mối đó.
Một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi cậu, ập đến từ bốn phương tám hướng, như một tấm lưới bao phủ lấy cậu.
Trên trần nhà trắng xóa, người đàn ông cũng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, trên người chi chít những mảng đỏ, anh ta nghiêng mặt, khóe miệng hướng lên, nụ cười cứng đờ, quả nhiên giống như những người khác miêu tả, là nụ cười bị kéo ra một cách cứng nhắc.
Môi Tân Tâm khẽ mấp máy.
“Anh Vĩ…”
Cậu cảm thấy khi mình nói, cổ họng run rẩy, vì lạnh, cũng vì sợ.
“Thế nào? Thoải mái không?” Triệu Hồng Vĩ cười gằn: “Nơi tôi ngủ đấy.”
Tân Tâm: “Thoải mái đến mức muốn chết.”
Triệu Hồng Vĩ: “…”
Trạng thái của Triệu Hồng Vĩ trông giống "lệ quỷ" hơn so với những lần Tân Tâm gặp anh ta trước đó, cả về ngoại hình lẫn tinh thần, ác ý nồng nặc ập đến, chắc anh ta biết rõ cái chết của anh ta không liên quan đến Kiều Văn Quảng, nhưng anh ta vẫn muốn Kiều Văn Quảng chết giống anh ta ở đây.