Khổng Mạn không hiểu gì, nhưng vẫn trả lời: "Chưa, hai người bán bảo hiểm à?"
Cô ấy đánh giá hai người, cảm thấy không giống người bán bảo hiểm, ăn mặc không giống, khí chất càng không giống.
"Không phải." Tân Tâm cười nói: "Tôi vừa nói chuyện với y tá Lâm xong."
Khổng Mạn hiểu ra.
"Ồ, chị Lâm rất thích khuyên người ta mua bảo hiểm."
Trên đường đến hiện trường vụ tai nạn, Tân Tâm ngồi phía sau xe máy điện, hiếm khi im lặng.
Trời đã tối, đèn đường ven đường thị trấn rất ít, đoạn đường mà Tào Á Nam gặp nạn bình thường cũng không có người xe qua lại, chỉ có người giao hàng đến tòa nhà Tiểu Vân mới đi đường đó.
Xe máy điện dừng lại.
Đèn xe chiếu vào cái hố mà Tân Tâm đã ngã.
Xung quanh rất yên tĩnh, một bên tường loang lổ vết tích, một bên cỏ dại mọc um tùm.
Tuy lòng nguội lạnh, nhưng Tân Tâm lại dạn dĩ hơn không ít, nghĩ đến việc sau này có thể phải làm công ở đây cả đời, chẳng phải còn thảm hơn chết sao?
Tân Tâm xuống xe máy điện, trực tiếp ngồi vào hố cỏ mà cậu đã ngã.
Phải nói là, vừa mềm vừa thơm, thoang thoảng mùi cỏ xanh.
Hạ Tân Xuyên không xuống xe, cũng không tắt máy, hắn châm một điếu thuốc, nhìn Tân Tâm ngồi trong vầng sáng, hai tay đặt trên đầu gối đang chống lên, trên mặt hiếm khi không có biểu cảm gì.
Tân Tâm nhịn ba phút, thật sự không nhịn được nữa, quay đầu lại nhìn Hạ Tân Xuyên với vẻ mặt đau khổ.
"Anh, tắt đèn đi."
"Cậu đây là dẫn đường cho muỗi đấy."
Hạ Tân Xuyên tắt máy xuống xe, đứng trước mặt Tân Tâm.
Tân Tâm ngẩng đầu, chấm lửa màu cam trên môi phản chiếu trong mắt Hạ Tân Xuyên.
Hạ Tân Xuyên: "Không nắm tay à?"
Tân Tâm: "Em đang nhìn logo chống hàng giả đây này."
Hạ Tân Xuyên: "Tối thế này, nhìn rõ được à?"
Tân Tâm cụp mi, giọng điệu ngại ngùng: "Anh, anh đang giở trò lưu manh đấy."
Hạ Tân Xuyên: "..."
Tân Tâm lại ngẩng đầu, cười toe toét: "Anh, em biết anh cố ý trêu em mà, em không sao."
Hạ Tân Xuyên ngồi xuống bên cạnh Tân Tâm, đêm hè không có gió, hai người ngồi ở đây vừa cho muỗi ăn vừa đợi ma hiện hồn.
"Sao không ăn kẹo?" Hạ Tân Xuyên thản nhiên nói.
Tân Tâm: "Ăn nhiều sâu răng."
Hạ Tân Xuyên rít một hơi thuốc: "Hút một điếu không?"
Tân Tâm: "Thôi." Cậu dừng lại một chút, quay mặt sang nhìn Hạ Tân Xuyên: "Anh cũng bớt hút đi, không tốt cho sức khỏe."
Giọng điệu và biểu cảm của cậu rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức Hạ Tân Xuyên quên cả hút hơi thuốc tiếp theo.
Vị khói thuốc cay xộc tràn lên, Hạ Tân Xuyên cố nhịn không ho, lấy lại tinh thần, không nhận lấy lòng tốt: "Hạ Hiểu Huy chưa bao giờ hút thuốc."
Tân Tâm: "Ồ."
Hạ Tân Xuyên đợi một lúc, không đợi được câu tiếp theo: "Không khuyên nữa à?"
"Anh." Tân Tâm nhìn vết tích đốt giấy trên bức tường đối diện, u ám nói: "Em thấy bảo hiểm anh mua hôm nay rất tốt, Tịch Văn sau này sẽ cảm ơn anh đấy."
Hạ Tân Xuyên: "..."
Hắn cúi đầu dụi tắt thuốc, nhét nửa điếu thuốc chưa hút xong vào bao thuốc.
Xung quanh hoàn toàn không còn ánh sáng, chìm vào màn đêm đen kịt, Tân Tâm ngồi một lúc, rồi dịch mông lại gần Hạ Tân Xuyên.
Nóng.
Nói là không sợ, nhưng thật ra vẫn sợ.
Có thể sống ai lại muốn chết?
Đằng sau là một vùng cỏ dại cao ngang nửa người, mềm mại cọ vào lưng cậu.
Nếu là ban ngày đi dã ngoại, nhất định sẽ rất tuyệt.
Nhưng đêm hôm khuya khoắt thế này, lại còn là nơi đã từng xảy ra tai nạn chết người.
Tân Tâm không kiềm chế được mà tưởng tượng phía sau thực ra là một bàn tay ma đang sờ soạng mình.
Cậu run rẩy đưa tay ra, thăm dò nắm lấy người bên cạnh, cũng không dám quay đầu lại nhìn, sợ nhìn thấy khuôn mặt bê bết máu của một hồn ma nữ.
"Anh..."
Hạ Tân Xuyên không trả lời.
Tân Tâm sắp khóc rồi, giọng run run.
"Chị..."
Bàn tay bị nắm chặt, cảm giác quen thuộc cứng rắn và nóng bỏng.
"Im miệng."
Tân Tâm: Thoải mái rồi.
Nắm tay Hạ Tân Xuyên, Tân Tâm cảm thấy yên tâm hơn nhiều, cứ như vậy ngồi không biết bao lâu, mệt mỏi vì chạy vạy cả ngày dần ập đến, cậu dần cảm thấy buồn ngủ.
"Anh, em buồn ngủ quá..." Tân Tâm nói khó nhọc: "Có phải e, trúng tà rồi không, anh véo em một cái..."
Bàn tay siết chặt hơn.
Nhận ra người bên cạnh vẫn là Hạ Tân Xuyên, Tân Tâm yên tâm, mí mắt sụp xuống, đầu nghiêng sang một bên, không thể cứu vãn được nữa mà chìm vào giấc ngủ.
Hạ Tân Xuyên quay mặt lại.
Người dựa vào vai hắn thở nhẹ nhàng, như chẳng có chút tâm sự nào.
Hạ Tân Xuyên ngẩng đầu nhìn màn đêm đen kịt.
Hắn nắm tay Tân Tâm canh giữ suốt đêm.
Tào Á Nam không xuất hiện.