Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Vô Hạn Lưu] Tiếng Vọng

Chương 38: Tòa nhà Tiểu Vân

« Chương TrướcChương Tiếp »
Quán không đông khách lắm, chỉ có vài người, ba người họ ăn mì rôm rả.

Sử Thái ăn hết một bát lại gọi thêm một bát, Tân Tâm ăn chậm nhất, khi bát mì thứ hai của Sử Thái sắp hết, cậu bất ngờ hỏi: "Anh Thái, có phải cô giáo Tào cũng ở khu chung cư này không?"

Húp sùm sụp cả nước lẫn mì, một hơi ăn hết bát mì thứ hai, Sử Thái giơ bát về phía nhà bếp: "Ông chủ, cho thêm bát nữa."

"Ok."

Ông chủ đến lấy bát đi, Sử Thái mới quay mặt lại: "Cô giáo Tào nào?"

Tân Tâm chùng xuống, nhưng vẻ mặt vẫn không có gì khác thường: "Chính là... ờ..."

"Em gái của Tào trưởng quầy mà anh tôi đâm chết." Hạ Tân Xuyên tiếp lời.

Sử Thái làm ra vẻ chợt hiểu: "Cái này tôi không biết, tôi cũng không quen Tào trưởng quầy." Y nhìn Tân Tâm: "Tôi đã nói với cậu rồi, tôi cũng không quen với em gái cô ấy.”

"Chúng tôi hỏi thăm được, hình như cô ấy ở đây." Tân Tâm nói: "Anh Hạ muốn đến thăm cô ấy."

"Nên làm vậy, nói chuyện cho rõ ràng, dù sao cũng là tai nạn, ai cũng không muốn."

Tân Tâm lại hỏi: "Anh Thái, nghe nói tối hôm Triệu Hồng Vĩ chết, anh là người giao hàng? Lúc anh đến, anh ta còn sống không?"

Sử Thái: "Còn sống, tôi còn giúp cậu ta khuân hàng, nào ngờ hôm sau lại xảy ra chuyện tà môn như vậy."

Tân Tâm gật đầu: "Vậy lúc đó anh ta có gì khác thường không?"

Sử Thái ra vẻ hồi tưởng, sau đó lắc đầu: "Không có đâu, chủ yếu là tôi cũng không thân với cậu ta, sao vậy?"

Tân Tâm cười cười, nói: "Không có gì, ăn mì đi."

Ăn xong bữa trưa, Sử Thái nói chiều mình còn phải lái xe, thanh toán xong liền đi, y định trả tiền bát mì của Tân Tâm, nhưng Hạ Tân Xuyên đã trả trước rồi, Tân Tâm nói: "Anh, nếu anh thật sự áy náy thì anh thêm WeChat của em đi, chuyển tiền mì cho em là được." Cậu vừa nói vừa đưa mã QR ra.

Sử Thái thêm bạn cậu thật và chuyển tiền mì cho cậu.

"Cảm ơn anh Thái."

"Không có gì, hôm nay hai cậu cứu tôi một mạng, sau này có gì cần giúp đỡ thì cứ việc nói."

Tân Tâm lướt xem vòng bạn bè của Sử Thái vài phút mà chẳng thấy gì bất thường.

"Anh nói xem, hôm nay anh ta thật sự đến xem nhà sao?"

Cậu vẫn đang ăn mì, vừa ăn vừa hỏi.

Hạ Tân Xuyên đáp: "Không thể nào."

Bọn họ tận mắt chứng kiến Sử Thái đi cùng Tào Trân, vậy mà Sử Thái lại nói không quen biết Tào Trân, điều này rõ ràng có vấn đề.

"Lúc Hướng Thần chết, cửa bị khóa trái từ bên trong."

Sợi mì đã hơi nở, Tân Tâm vừa nhai vừa suy tư. "Trường hợp này chỉ có ba khả năng."

"Một là cửa căn bản không khóa, người mở cửa là Triệu Hồng Vĩ, anh ta có thể giả vờ cửa bị khóa trái để tạo hiện trường giả, hung thủ chính là Triệu Hồng Vĩ."

"Hai là cửa thật sự bị khóa, sau đó hung thủ dùng phương pháp đặc biệt nào đó để đưa chìa khóa trở lại túi nạn nhân, nhưng thao tác phức tạp như vậy rất khó thực hiện trên thực tế."

"Còn khả năng cuối cùng..."

Tân Tâm nhìn Hạ Tân Xuyên, ánh mắt có chút sợ hãi, cậu bị chính suy đoán của mình làm cho giật mình.

Hạ Tân Xuyên nhìn cậu, trong đầu lóe sáng, chậm rãi nói ra khả năng cuối cùng giúp cậu.

"Khi mở cửa, hung thủ vẫn còn ở trong căn nhà đó."

Hung thủ sau khi gϊếŧ người vẫn ẩn náu trong nhà cùng với thi thể do chính tay mình tạo ra, lặng lẽ chờ đợi.

Tại sao gϊếŧ người rồi mà không đi?

Bởi vì vẫn chưa tìm thấy thứ hung thủ muốn...

Tân Tâm húp một ngụm nước súp nóng, người hơi run lên. "Hung thủ muốn biết ai sẽ đến tìm Hướng Thần!"

Hướng Thần không có người thân cũng chẳng có bạn bè ở thành phố này, một khi mất liên lạc, ai sẽ là người đầu tiên lo lắng đi tìm cậu ta?

"Em hiểu rồi."

Mắt Tân Tâm đột nhiên sáng lên, trong đầu hiện ra một hình ảnh, mọi thứ bỗng chốc trở nên rõ ràng.

"Hung thủ cố tình treo nạn nhân lên quạt trần không phải vì trả thù hay hành hình, mà là muốn để người mở cửa nhìn thấy thi thể ngay lập tức, tập trung sự chú ý lên chỗ cao, từ đó che giấu hành tung của mình."

Những điểm bất hợp lý trước đây cuối cùng cũng có lời giải thích.

Khoảnh khắc cánh cửa được mở ra.

Thi thể treo lơ lửng, hiện trường vụ án mạng quá mức kỳ dị khiến hai người mở cửa sợ mất mật, không dám bước vào, cũng không dám nhìn thêm một cái, vội vàng bỏ chạy.

Còn hung thủ nấp trong bóng tối đã lặng lẽ nhìn rõ người mình muốn tìm, đôi mắt ẩn trong bóng tối bắt được con mồi mới.

Thì ra là mày.

Triệu Hồng Vĩ.

Hạ Tân Xuyên nhíu mày, hắn cũng nhớ ra một chi tiết.

"Chiều hôm đó có nhân viên môi giới đến dọn dẹp căn nhà, họ nói cái quạt trần vốn đang tắt bỗng nhiên bật lên, tôi cứ nghĩ là hồn ma của Hướng Thần đang quấy phá, bây giờ nghĩ lại, rất có thể là do hung thủ nấp trong bóng tối bật lên."

Sau khi vụ án mạng xảy ra, tiếng la hét của chủ nhà và Triệu Hồng Vĩ chắc chắn đã khiến cả tòa nhà đều biết chuyện. Trong khoảng thời gian tòa nhà bị chú ý, hung thủ vì không muốn bị phát hiện nên đã chọn tiếp tục trốn trong nhà. Căn nhà không lớn, hắn ta có thể trốn trong bếp hoặc trong nhà vệ sinh.
« Chương TrướcChương Tiếp »