Một bàn tay khác cũng bám lên.
Hai tay bám chặt vào cửa sổ, run rẩy, dùng sức.
Sau đó tóc và mắt của người đàn ông lộ ra.
Tân Tâm nhận ra người đó.
"Anh Thái?!"
Hai người tiến lên kéo Sử Thái lên.
Sử Thái trông rất thảm hại, người đầy bụi, ngồi bệt xuống sàn phòng khách thở hổn hển, lòng bàn tay xòe ra có hai vệt máu tím đậm, vậy mà vẫn cười được: "Mạng của tôi lớn thật, may mà gặp được hai cậu."
Tân Tâm rất bối rối: "Anh Thái, sao anh lại ở đây?"
"Đến xem nhà."
Tân Tâm: Đúng là có người gan dạ.
"Ai cũng nói nhà này bị ma ám, tôi nghĩ trên đời làm gì có ma, đều là tự mình dọa mình." Sử Thái cười khổ: "Muốn đến chiếm chút hời, nào ngờ..." Y lắc đầu: "Suýt nữa mất mạng."
Tân Tâm thầm nghĩ cũng không đến mức đó.
Vừa rồi lúc họ lên kéo người, cánh tay Sử Thái gồng lên cơ bắp cuồn cuộn, to hơn cả cái bát ăn cơm của cậu, người cũng sắp lên được rồi.
"Hai cậu..."
Sử Thái đảo mắt giữa hai người: "Cũng đến xem nhà?"
Tân Tâm gật đầu: "Đến hai lần rồi."
Sử Thái: "Không gặp chuyện gì?"
Tân Tâm chỉ vào cổ mình, rồi lại chỉ vào cổ Hạ Tân Xuyên: "Anh xem."
Sử Thái kinh ngạc: "Vậy mà hai cậu còn dám đến?"
Tân Tâm: "Thà mất mạng chứ không muốn mất tiền."
Sử Thái: "..."
Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên vốn đến đây là để gặp ma, lấy mạng đổi manh mối, nào ngờ lại gặp Sử Thái.
Theo tần suất tấn công trước đây của Hướng Thần, khả năng cao hôm nay cậu ta sẽ không xuất hiện nữa.
Không thể đến mà không làm gì được.
Tân Tâm ngồi xổm xuống: "Anh Thái, vừa rồi anh bị sao vậy?"
Sử Thái hơi bình tĩnh lại một chút: "Đừng nhắc nữa, vừa vào nhà như bị ma nhập, thấy con mèo nhà tôi đang cắn dây điện, tôi sốt ruột, chạy lên đuổi, lúc hoàn hồn lại thì người đã rơi xuống rồi, may mà tôi từng làm lính cứu hỏa, thể chất và phản xạ tốt, không bị rơi thẳng xuống, nếu không độ cao này, không chết thì cũng tàn phế."
"Chỉ thấy con mèo thôi sao?" Tân Tâm có chút thất vọng.
"Chứ còn gì nữa, đi nhanh thôi." Sử Thái chống tay đứng dậy: "Căn nhà này quá tà môn, tôi khuyên hai cậu bỏ đi, nguy hiểm đến tính mạng thật đấy."
Tân Tâm ngẩng đầu.
Hạ Tân Xuyên cao hơn Sử Thái, nhưng vóc dáng rõ ràng không cường tráng bằng, hai người đứng đối diện nhau, Tân Tâm rất muốn rung chuông cho họ, rồi cậu đặt cược Sử Thái thắng.
"Anh Thái, đi cùng nhau đi." Hạ Tân Xuyên nói: "Mời anh ăn cơm."
*
Sử Thái đi trả chìa khóa, nói cửa bị đá hỏng, Hạ Tân Xuyên bên cạnh nói: "Tôi đá."
Sử Thái vội vàng nói: "Không không, tính cho tôi."
Tân Tâm: "Đúng đúng, tính cho họ."
Sử Thái: "..."
Người môi giới vừa cắn hạt dưa vừa hớn hở: "Cửa hỏng rồi? Thế thì tốt quá, sau này xem nhà không cần lấy chìa khóa ở chỗ tôi nữa ha."
"Mấy người có ưng không?" Người môi giới đầy mong đợi.
Sử Thái cười ngượng nghịu.
Hạ Tân Xuyên im lặng nhìn tường.
Tân Tâm: "Chúng tôi về nhà suy nghĩ thêm."
Người môi giới cũng không hy vọng căn nhà ma ám này dễ bán được như vậy: "Không sao, nên suy nghĩ kỹ, nhưng mà giá rẻ thật đấy, thật sự, mười năm nay chưa có căn nhà nào rẻ như vậy."
Mười năm nay, cũng chưa từng xảy ra vụ án nào đáng sợ như vậy.
Ba người không đi xa, ngồi xuống quán mì ở ngay cổng khu chung cư, mỗi người gọi một bát mì.
Lòng bàn tay Sử Thái sưng lên, khi cầm đũa, Tân Tâm nhìn thôi cũng thấy đau thay y.
"Bữa này tôi mời." Tinh thần Sử Thái có vẻ không tồi, vẫn cười hề hề như cũ: "Không được tranh với tôi."
Tân Tâm lên tiếng trước: "Em không tranh, ai mời cũng được."
Sử Thái cười ha hả: "Vậy mới đúng."
Hạ Tân Xuyên: "Anh Thái, trước đây anh giúp anh tôi rất nhiều, nên để tôi mời."
Sử Thái xua tay: "Anh em với nhau, giúp gì chứ, đều là giúp đỡ lẫn nhau, Lão Hạ đã mất rồi, đừng nói những lời này nữa."
Hạ Tân Xuyên: "Người mất rồi, ân tình của anh ấy, tôi thay anh ấy trả."
Tân Tâm thấy hai người nói mãi không thôi, vội vàng làm trọng tài: "Thế này đi, anh Thái, bát mì của anh, anh Hạ mời, anh Hạ, bát mì của anh, anh Thái mời, bát mì của em, hai anh AA, công bằng chứ?"
Sử Thái: "..."
Hạ Tân Xuyên: "Kiều Văn Quảng, cậu còn biết xấu hổ không?"
Sử Thái thấy Hạ Tân Xuyên mặt lạnh, định mở miệng giảng hòa.
Tân Tâm chắp hai tay trước ngực, làm hình trái tim: "Em không cần biết xấu hổ, chỉ cần anh yêu thương."
Sử Thái há hốc mồm, không chớp mắt Hạ Tân Xuyên, Hạ Tân Xuyên bẻ đôi đũa dùng một lần kẹp hai cánh môi Tân Tâm: "Im miệng."
Tân Tâm đưa tay đỡ lấy đôi đũa rơi xuống, cười hề hề với Sử Thái: "Anh xem, anh Thái, anh Hạ thương em lắm, còn bẻ đũa cho em."
Sử Thái: "Hừ."
Mì đã đến.
Tân Tâm đói bụng từ lâu, gắp quả trứng ốp la trong bát mì lên ăn, cậu vừa cắn một miếng, Sử Thái đối diện đã húp xì xụp hết nửa bát mì.
Tân Tâm gắp mì, nháy mắt với Hạ Tân Xuyên bên cạnh, Hạ Tân Xuyên hơi cúi đầu, như là gật đầu, gắp mì ăn.