Chương 36: Tòa nhà Tiểu Vân

Tân Tâm cười híp mắt: "Anh, em nắm tay anh là thấy yên tâm liền luôn."

Hạ Tân Xuyên kéo cậu đi vào trong.

Tân Tâm tiếp tục nói: "Lỡ chết cũng có người chôn cùng."

Hạ Tân Xuyên: "..."

Tầng năm dán đầy bùa chú, cả hành lang ẩm thấp và tối tăm.

Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên ngồi trên bậc thang vừa mới dán kín bùa, họ không lên lầu, muốn ngồi đây một lúc để kiểm tra phạm vi tấn công của Hướng Thần.

Hạ Tân Xuyên hút thuốc, Tân Tâm ăn kẹo, hai người nắm tay nhau như học sinh tiểu học đi dã ngoại.

"Anh, kẹo anh cho em hôm trước sắp hết rồi." Tân Tâm nói.

Hạ Tân Xuyên kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, đặt lên đầu gối: "Lát nữa mua."

Tân Tâm cảm động: "Anh, sao anh tốt với em thế?"

Hạ Tân Xuyên phả khói, quay mặt lại: "Cũng tại lấy trực tiếp từ hiệu thuốc, không mất tiền."

Tân Tâm: "Vẫn tốn công người ta mà anh, trong lòng anh vẫn có em."

Hạ Tân Xuyên: "..."

Hạ Tân Xuyên có chút không nhịn được, hắn nhìn chằm chằm Tân Tâm, Tân Tâm mỉm cười với hắn, nụ cười rất trong sáng.

"Em..."

Hạ Tân Xuyên mím môi: "Thôi."

Tân Tâm: "Thôi cái gì?"

Hạ Tân Xuyên: "Thôi tất cả."

Tân Tâm: Thiệt tình, người gì mà khó hiểu.

Không phải câu đố liên quan đến nhiệm vụ, Tân Tâm lựa chọn không giải, bây giờ không phải giờ ăn, trong hành lang thậm chí không có tiếng nấu nướng, có vẻ yên tĩnh khác thường.

Khi nuốt nước bọt và thở, cổ họng vẫn còn đau, Hạ Tân Xuyên đỡ hơn cậu một chút, không có người ngoài cũng lười che giấu, cúc áo sơ mi mở ra, xương quai xanh một mảng tím bầm, làn khói thuốc lượn xuống, Tân Tâm không khỏi cảm thán: "Nhật chiếu hương lô sinh tử yên" (Nắng chiếu lò hương tỏa khói tím).

Hạ Tân Xuyên lười hỏi, ma mới hiểu —— à không, đến ma cũng không hiểu nổi mạch não của tên này.

Hai người ngồi mười phút, không có động tĩnh gì.

"Lên xem thử đi."

Hạ Tân Xuyên đứng dậy, Tân Tâm cũng đứng dậy theo.

So với bầu không khí âm u của tầng năm, tầng sáu lại sáng sủa lạ thường.

Nhưng cả hai đều biết rõ tầng sáu có nghĩa là gì.

Hạ Tân Xuyên vừa bước chân phải lên hai bậc thang, tay đã bị Tân Tâm kéo lại, Hạ Tân Xuyên quay đầu, Tân Tâm: "Anh, nếu gặp nguy hiểm, chạy được thì chạy, đừng do dự, chúng ta không thể bị tiêu diệt toàn bộ."

Hạ Tân Xuyên nhìn cậu, nói: "Biết rồi."

Tân Tâm: Lời từ chối trách nhiệm đã nói trước, lát nữa gặp nguy hiểm cậu chạy trước.

Hạ Tân Xuyên quay người định lên cầu thang, lại bị Tân Tâm kéo lại.

"Đừng bước hai bậc một lúc, anh được chứ em không được." Tân Tâm bước lên một bậc, rồi lại một bậc, đứng cùng chân phải của Hạ Tân Xuyên: "Em chỉ cao 1m8 thôi."

Hạ Tân Xuyên: "..."

Hắn 8m8, 88m8.

Hạ Tân Xuyên hít sâu một hơi, bước theo Tân Tâm lên lầu.

Cửa tầng sáu đóng kín, họ không đến trung tâm môi giới nhà đất lấy chìa khóa.

Cứ như vậy lại đứng ở cửa một lúc, Tân Tâm: "Xem ra phạm vi tấn công của anh ta vẫn giới hạn trong căn hộ đó."

Hạ Tân Xuyên hơi nhíu mày, hắn cúi người áp tai vào cửa.

"Hình như có người bên trong."

Tân Tâm: "..." Cậu nổi da gà.

Tân Tâm cũng thử áp tai vào cửa, vừa chạm vào đã rụt lại.

Hạ Tân Xuyên liếc nhìn cậu.

Tân Tâm hít sâu một hơi, cậu sợ.

Lỡ như ma đang núp sau cửa...

Không được, càng tưởng tượng càng đáng sợ, Tân Tâm đánh liều áp tai vào cửa.

"Không có động tĩnh gì."

Tân Tâm hạ giọng, run rẩy nói.

Quả thật không còn tiếng động nữa.

Vừa rồi Hạ Tân Xuyên nghe thấy tiếng ma sát rất nhỏ, chỉ một tiếng, nhưng hắn chắc chắn mình không nghe nhầm.

Hai người mặt đối mặt ghé vào cửa.

Tân Tâm: "Có cần đến trung tâm môi giới lấy chìa khóa không?"

Vừa dứt lời.

"Ầm—"

Cửa bị đập mạnh.

Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên đồng thời lùi lại né tránh.

"Ầm—"

Cánh cửa sơn đỏ trước mặt họ lại bị đập một lần nữa, ổ khóa cũ kỹ rung lên, bụi bặm xung quanh tường bay mù mịt, Tân Tâm giơ tay che mặt, ho nhẹ một tiếng, quay mặt nhìn Hạ Tân Xuyên.

"Anh."

Vẻ mặt Hạ Tân Xuyên nghiêm nghị, ánh mắt lóe sáng.

"Vào hay chuồn?"

Tân Tâm hỏi.

Hạ Tân Xuyên không nói gì, tiến lên giơ chân đá vào cánh cửa lung lay.

Ầm một tiếng, cửa đỏ bật tung.

Cùng với bụi bặm bắn tung tóe, cảnh tượng bên trong căn hộ hiện ra trước mắt hai người.

Dấu chân trên mặt đất lộn xộn, trông như có ai đó đi loạng choạng hoặc đuổi bắt ở đây, Tân Tâm liếc mắt đã thấy một vệt kéo lê rõ ràng dẫn đến cửa sổ phòng khách.

Bàn tay vừa mới buông ra lại bị nắm lấy, Tân Tâm nắm lại, xác nhận là cảm giác của Hạ Tân Xuyên, hai người từng bước đi về phía cửa sổ phòng khách, Tân Tâm nín thở, nắm chặt tay Hạ Tân Xuyên.

Tiếng rêи ɾỉ của một người đàn ông vang lên.

Hai người dừng bước, xích lại gần nhau, cảnh giác nhìn ra cửa sổ đang mở.

Một bàn tay đỏ au đột nhiên xuất hiện ở mép cửa sổ.

Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.