Chương 35: Tòa nhà Tiểu Vân

Tân Tâm lại sững sờ, cậu nhận ra người phụ nữ trước mặt tuyệt đối không hề yếu đuối dịu dàng như vẻ bề ngoài.

Mặc dù trước khi đến, cậu đã coi Tào Trân là nghi phạm lớn nhất của vụ án, nhưng trong sâu thẳm trái tim cậu luôn có một giọng nói —— sẽ không đơn giản như vậy, người trông có vẻ đáng ngờ nhất có lẽ lại chính là người vô tội, tiểu thuyết trinh thám không phải đều như vậy sao? Hung thủ lộ liễu thường có thể loại trừ trước.

Tào Trân chính là như vậy, hôm nay cậu đến thực chất là để loại trừ nghi ngờ của Tào Trân, khi đối mặt với Tào Trân, thậm chí không cảm thấy chút sợ hãi nào, trong lòng cậu căn bản không thực sự coi Tào Trân là hung thủ.

Thế nhưng Tào Trân cầm cốc nước chỉ còn lại một chút, tóc xõa ngồi trên ghế sofa, cô ấy nói năng nhẹ nhàng, thái độ bình tĩnh ung dung, lại đột nhiên khiến Tân Tâm lạnh sống lưng.

"Trước đây hai nhân viên của công ty bảo hiểm đã ngồi ở vị trí của hai người bây giờ."

Tào Trân: "Họ đã hỏi tôi rất nhiều câu hỏi." Ánh mắt cô ấy lướt qua hai người: "Tôi nghĩ chắc hẳn Hạ Hiểu Huy sẽ không nói những lời như vậy." Cô ấy mỉm cười, nụ cười này có chút bất đắc dĩ: "Hai người đang muốn gài bẫy tôi phải không."

Tân Tâm hoàn toàn ngây người.

Hạ Tân Xuyên bên cạnh cũng nín thở, ánh mắt Tào Trân nhìn chăm chú vào hai người, bình tĩnh.

Cô ấy thản nhiên nói: "Tôi có thể hiểu, mọi người đều nghĩ tôi phát tài, phía sau chắc chắn có gì mờ ám, tiền bạc là vậy, có thể khiến người ta nghĩ người khác rất xấu."

Câu nói nhẹ nhàng của cô ấy như một ráo nước lạnh tạt thẳng vào người hai người.

Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên gần như lập tức cảm thấy áp lực.

"Nơi chúng tôi thực hiện kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm ngặt, ai dám mang thai đứa thứ hai, trưởng thôn sẽ lôi đến bệnh viện phá thai, để sinh ra tôi, năm tám tuổi Tào Á Nam đã bị buộc phải bỏ học giả làm một đứa thiểu năng trí tuệ." Tào Trân nói: "Chị ta ghét tôi, chị ta hận tôi đến chết."

Tào Trân ngẩng mắt lên: "Tên thật của tôi là Tào Hoán Đệ, tên hiện tại là do tôi tự đổi sau khi trưởng thành. Thực ra tôi cũng rất ghét Tào Á Nam, nếu không phải chị ta nghe lời ba mẹ răm rắp, thì tôi cũng không cần phải sinh ra để chịu nhiều khổ sở như vậy."

"Chị ta chết, thật sự tôi cũng không đau buồn lắm, chỉ là có chút tiếc nuối." Tào Trân nhìn chút nước còn sót lại trong cốc: "Dù sao cũng là chị em ruột, máu mủ tình thâm, tôi nhìn thấy thi thể chị ta bị đâm đến biến dạng, giống như nhìn thấy chính mình vậy, thương người như thể thương thân, có lẽ là cảm giác này."

"Tôi không ngờ chị ta lại để lại cho tôi một triệu tiền bảo hiểm, tôi đoán bản thân chị ta cũng không ngờ tới, nhân viên bán bảo hiểm cho chị ta trông cũng được, lại rất khéo ăn nói, rất giỏi lôi kéo khách hàng, ngay cả người keo kiệt như chị ta cũng mua bảo hiểm." Tào Trân cười khẽ, mang theo chút châm biếm chua xót: "Đúng là tốn tiền vô ích, bản thân chẳng được lợi lộc gì, thật ngốc."

"Tôi không biết chị ta đã mua bảo hiểm, cũng không biết người thụ hưởng là tôi, mặc kệ người khác nghĩ gì, nhưng tôi căn bản không thèm muốn một triệu đó." Tào Trân uống cạn chút nước còn lại trong cốc, cô ấy ngẩng mặt lên, cổ như cành hoa kiêu hãnh vươn lên, rồi lại cúi xuống, cô ấy nói: "Chuyện này đối với tôi đã kết thúc rồi, hãy dừng lại ở đây đi."

Tào Trân tiễn Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên ra cửa, cô ấy rất lịch sự chào tạm biệt hai người, rồi đóng cửa lại.

Khi bước ra khỏi hành lang, ánh nắng đang chói chang.

Tân Tâm hỏi Hạ Tân Xuyên: "Anh cảm thấy thế nào?"

Hạ Tân Xuyên: "Cô ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng."

Nào chỉ kỹ lưỡng, mà còn là chuỗi đòn chí mạng.

Cuộc trò chuyện do họ bắt đầu, nhưng sau khi vào nhịp điệu lại hoàn toàn bị Tào Trân dẫn dắt, thậm chí không có cơ hội chen ngang đặt câu hỏi.

Một chọi hai, không hề lép vế, cuối cùng còn đuổi họ ra khỏi cửa, gọn gàng dứt khoát.

Tân Tâm quay đầu nhìn cánh cửa đã đóng chặt, cậu đưa tay lên che trán: "Nể thiệt."

Hạ Tân Xuyên: "..."

Hắn cảm thấy tâm lý của tên này có lẽ còn mạnh hơn cả Tào Trân.

Tân Tâm: "Cô ta lợi hại như vậy, khiến em bắt đầu nghi ngờ cô ta thật sự là hung thủ."

Hạ Tân Xuyên ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa các tòa nhà phía trước quá gần, một vùng bóng râm lớn phủ xuống giữa hành lang, hắn nói: "Ai mà biết được.”



Đã đến rồi thì cứ đến.

Tân Tâm và Hạ Tân Xuyên đứng dưới lầu 127.

Tân Tâm huých khuỷu tay vào Hạ Tân Xuyên.

Hạ Tân Xuyên quay mặt lại.

Tân Tâm: "Anh, anh không thể chủ động một lần sao?"

Hạ Tân Xuyên: "Sao tôi nhớ lần đầu là tôi chủ động mà?"

Tân Tâm ngạc nhiên: "Wow, anh nhớ dai thật."

Hạ Tân Xuyên im lặng, đưa tay nắm lấy tay Tân Tâm.