Cát Vĩnh Hoa chủ yếu làm công việc chuyển hàng, quản lý kho lạnh, cũng là "lính cứu hỏa" của quán, chỗ nào thiếu người, Cát Vĩnh Hoa sẽ đến đó, đôi khi cũng vào bếp sơ chế nguyên liệu, qua lại nhiều lần nên quen biết với Triệu Hồng Vĩ.
"Sau vụ tai nạn xe cộ, buổi tối rất ít khi giao hàng, nhưng hôm đó nhà hàng có tiệc lớn, cần nhiều đồ, sợ hôm sau không kịp chuẩn bị, nên chuyến hàng cuối cùng được sắp xếp giao vào khoảng 7 giờ tối."
Vì những chuyện kỳ quái liên tục xảy ra trong nhà hàng, Cát Vĩnh Hoa rất sợ hãi việc ở lại sân chuyển hàng sau khi trời tối.
Đúng lúc đó, Triệu Hồng Vĩ đột nhiên xuống lầu, thấy Cát Vĩnh Hoa đang ngồi chờ hàng ở sân thì bảo Cát Vĩnh Hoa lên trên, anh ta sẽ giúp Cát Vĩnh Hoa chuyển hàng.
Tân Tâm hỏi: "Anh còn nhớ lúc đó là mấy giờ không?"
Cát Vĩnh Hoa: "Hơn 7 giờ rồi, tôi nhớ tôi vừa gọi điện thoại cho Lão Sử xong, Lão Sử nói anh ấy sắp đến."
Tân Tâm liếc nhìn Hạ Tân Xuyên.
Hạ Tân Xuyên cũng đang nhìn cậu.
Lão Sử, chắc là Sử Thái, sau khi Hạ Hiểu Huy xảy ra chuyện, người phụ trách vận chuyển hàng hóa trở thành Sử Thái, Sử Thái cũng đã nói với Tân Tâm, y rất quen với Tiểu Cát phụ trách chuyển hàng ở đây.
"Tiếp tục đi."
Cát Vĩnh Hoa nuốt nước bọt: "Có người giúp đỡ tôi tất nhiên là tôi vui rồi, tôi dặn Triệu Hồng Vĩ chuyển hàng xong nhớ khóa kho lạnh, Triệu Hồng Vĩ nói chuyện nhỏ, tôi liền lên ngủ."
Sáng hôm sau 8 rưỡi, nhân viên lần lượt thức dậy đi làm, Cát Vĩnh Hoa ngủ đến 9 giờ, vội vàng đến họp sáng, không thấy Triệu Hồng Vĩ, mới thấy lạ, hỏi người cùng phòng với Triệu Hồng Vĩ, mọi người nói tối qua Triệu Hồng Vĩ ra ngoài rồi không về, Cát Vĩnh Hoa mới hoảng.
Lúc này, Cát Vĩnh Hoa vẫn chưa liên tưởng đến kho lạnh, mãi đến khi đi mở kho lạnh lấy hàng mới phát hiện thi thể của Triệu Hồng Vĩ.
Nhắc đến cảnh tượng đó, đến giờ Cát Vĩnh Hoa vẫn run răng.
"Anh ta... anh ta nằm trên đất, không... không mặc gì cả, quần áo vứt hết sang một bên, người lạnh đến nổi ban đỏ." Cát Vĩnh Hoa chỉ vào khóe miệng: "Mặt... mặt vẫn đang cười."
Trong phòng bao im lặng như tờ, chỉ còn tiếng thở gấp gáp sợ hãi của mọi người.
Tân Tâm: "Người chết cóng trên mặt mang nụ cười là hiện tượng bình thường."
Cát Vĩnh Hoa lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt càng sợ hãi hơn: "Không, không, nụ cười của anh ta rất đáng sợ."
Tân Tâm hỏi dồn: "Đáng sợ kiểu gì?"
Cát Vĩnh Hoa: "Tôi không diễn tả được."
Tân Tâm: "..."
Một người bên cạnh vội vàng tiếp lời: "Hôm đó tôi cũng thấy, khóe miệng Triệu Hồng Vĩ cười rất cứng, giống như bị ai đó kéo ra vậy, nói chung là biểu cảm rất kỳ lạ."
"Đúng rồi——"
Người đó nói: "Sau khi khiêng anh ta ra khỏi kho lạnh, chúng tôi cũng không biết phải làm sao, cứ để anh ta ở ngoài sân, một lúc sau, mũi anh ta lại chảy ra một đống máu!"
Vừa dứt lời, mọi người lại rùng mình xoa tay, nhớ lại cảnh tượng hôm đó, ai nấy vẫn còn kinh hồn bạt vía.
Một người chết có nụ cười cứng đờ trên mặt, máu chảy ra từ lỗ mũi, khiến những người có mặt chạy tán loạn.
Nghe xong, Tân Tâm cũng thấy sởn gai ốc.
Cười giả, chảy máu mũi.
Tân Tâm ghi nhớ trong lòng, lại hỏi Cát Vĩnh Hoa: "Vậy hàng đã chuyển xong chưa?"
Cát Vĩnh Hoa gật đầu: "Xong rồi."
Triệu Hồng Vĩ keo kiệt như vậy sao lại rảnh rỗi đi làm việc tốt?
Tân Tâm nhìn mọi người: "Có ai biết tại sao Triệu Hồng Vĩ lại đến kho lạnh vào thời điểm đó không?"
Tất cả nhân viên đều lắc đầu, xem ra là thật sự không biết, chứ không phải như mấy hôm trước sợ liên lụy nên không nói.
Tân Tâm gật đầu, chuyển sang hỏi: "Hướng Thần thì sao? Ai biết tình hình của Hướng Thần?"
Mọi người nhìn nhau.
"Tôi quen Hướng Thần."
Có người giơ tay, chen vào từ hàng ghế sau.
"Mùa đông năm nay cậu ta mê mẩn một cô y tá, suốt ngày chạy đến bệnh viện, nói là muốn tán tỉnh người ta."
"Tán tỉnh được chưa?"
"Chưa đâu, cậu ta còn chưa chính thức làm gì cả, cô y tá xinh đẹp lại có công việc ổn định, tôi đoán là người ta không ưng cậu ta, cậu ta cứ lén lút cầm máy ảnh đi chụp trộm, cậu ta thích chụp ảnh các cô gái xinh đẹp."
Tân Tâm nghĩ đến những bức ảnh kẹp trong bệnh án của Hướng Thần, đầu gối bị huých nhẹ, Tân Tâm quay đầu thì nhìn thấy ánh mắt ẩn ý của Hạ Tân Xuyên.
Tân Tâm khẽ gật đầu, lại tiếp tục hỏi: "Vậy... Tào Á Nam thì sao?"
Triệu Hồng Vĩ và Hướng Thần đều là những người không hòa đồng, ít khi thân thiết với đồng nghiệp, còn Tào Á Nam thì ngược lại, hầu như ai cũng có chuyện để nói.
Từ lời kể của mọi người, Tân Tâm nhanh chóng phác họa chân dung Tào Á Nam.
Nhiệt tình, hoạt bát, khéo ăn nói, EQ cao, lanh lợi, keo kiệt, chịu khó chịu khổ, được lòng mọi người.
Tào Á Nam là quản lý sảnh trước, mọi việc ở sảnh trước tòa nhà Tiểu Vân đều do cô phụ trách, ông chủ ghét nhất nhân viên xin nghỉ, hễ xin nghỉ, dù là việc gì, tháng đó cũng mất tiền chuyên cần, nên ai có việc cần đi, đều không tìm ông chủ xin nghỉ, mà nhờ Tào Á Nam sắp xếp, Tào Á Nam có bản lĩnh một mình làm việc của hai người, lại còn có thể quản lý sảnh trước đâu ra đấy, không xảy ra sai sót.