Quyển 1 - Chương 51: Thủ tục Viện điều dưỡng

Lộ Hồi ngạc nhiên: "Hả? Lại họp sao? Không phải vừa họp hôm qua rồi sao?"

Hứa Đình gật đầu: "Đúng vậy, nhưng sáng nay khi kiểm tra, chúng tôi phát hiện bệnh nhân của hai phòng đã mất tích. Sau khi báo cáo với viện trưởng, ông ấy nói cần họp lại."

"Mất tích?" Lộ Hồi tỏ vẻ kinh ngạc: "Ai đã mất tích vậy?"

Hứa Đình đáp: "Là phòng 11 và phòng 6."

Quả nhiên là hai phòng này. Một phòng gặp chuyện khi đi họp buổi sáng hôm qua, một phòng bị Hứa Đình màu xanh hồng bắt và lôi đi vào buổi tối.

Lộ Hồi tỏ ra như một nhân viên thực thụ: "Tại sao lại mất tích được?"

Ngược lại, Hứa Đình có vẻ bình tĩnh và thờ ơ hơn: "Chắc là tìm cách chạy ra ngoài rồi."

Cô khẽ thở dài. Tuy cô nói về viện điều dưỡng, nhưng với tư cách là người chơi đứng ở đây, lời cô nói lại tạo ra cảm giác rợn người, như thể cô đang có ý ám chỉ.

Hứa Đình nói: "Mỗi người đặt chân đến đây đều liều mạng muốn thoát ra, cứ như thể nơi này là địa ngục sâu thẳm, cố gắng hết sức để vùng vẫy thoát thân."

Nói rồi, cô còn tỏ vẻ hơi buồn bã: "Trong khi rõ ràng họ đều là bệnh nhân đến đây để nghỉ dưỡng, điều trị mà."

Lộ Hồi thầm nghĩ: Nếu viện điều dưỡng của cô là bình thường thì người ta đã ở rồi, vấn đề là nó quá bất thường, ai mà chẳng muốn chạy.

Mặt cậu không đổi sắc, cũng khẽ thở dài theo.

Hứa Đình cười với cậu sâu hơn: "Tôi phải đi thông báo cho những người khác nữa, bác sĩ Quân lát nữa nhớ qua nhé."

Lộ Hồi đồng ý, còn nói thêm một tiếng "cô vất vả rồi".

Hứa Đình hơi khựng lại chút: "Ngài khách sáo rồi."

Lộ Hồi đóng cửa lại.

Minh Chiếu Lâm tựa vào giường, một tay ôm bụng, trông vẻ uể oải, nhưng khi thấy sắc mặt Lộ Hồi thì lại có chút hứng thú: "A Mãn, sao thế?"

Lộ Hồi: "Tôi chỉ chợt nhớ ra sáng hôm qua, tôi rõ ràng thấy Hứa Đình đi về phía phòng 12 để thông báo, nhưng tất cả mọi người đều nói là bị Hứa Đình gõ cửa lúc 9 giờ 27 phút sáng."

Họ đang ở trong cùng một không gian thời gian, tại sao lại có sự chênh lệch về thời gian? Điều này rất kỳ lạ.

Minh Chiếu Lâm "ồ" lên một tiếng, tỏ vẻ hợp tác nhưng lại rất hời hợt: "Quả thực rất kỳ lạ."

Lộ Hồi nhìn hắn: "Anh thấy không khỏe sao?"

Minh Chiếu Lâm khẽ "ừ" rồi cười, thậm chí còn ngồi thẳng người dậy, hơi cúi xuống nhìn Lộ Hồi: "A Mãn, cậu đang quan tâm tôi đấy à?"

Lại lên cơn gì nữa đây?