Quyển 1 - Chương 50: Thủ tục Viện điều dưỡng

Cuối giấc mơ có một đứa trẻ đứng trong căn nhà gỗ cũ nát, toàn thân đẫm máu, đưa tay về phía cậu. Đôi mắt to lớn không có nhãn cầu, chỉ còn hốc mắt đang rỉ máu. Đứa bé há miệng, bên trong không có răng hay lưỡi, nhưng lại phát ra âm thanh.

"Anh trai..."

Đứa bé như đang khóc, đang gào thét, đang cầu xin đầy ai oán.

"Anh trai... sao anh lại hại em..."

Giật mình tỉnh giấc, Lộ Hồi nhìn chằm chằm trần phòng bệnh, mất tập trung một giây rồi mới hoàn hồn.

Cậu không nhịn được, phải nhíu mày day thái dương. Ban ngày đã bị giày vò trong phó bản, sao ban đêm khó khăn lắm mới ngủ được thì lại chuyển cảnh hoặc gặp ác mộng.

Lộ Hồi cảm thấy hơi đau đầu, ngồi dậy.

Vừa ngồi dậy, cậu đã thấy Minh Chiếu Lâm tỉnh từ lúc nào, đang mân mê hai đĩa thức ăn bị họ bỏ lại trên bàn từ hôm qua.

Lộ Hồi giật mình: "Có chuyện gì vậy?"

Hắn khẽ "ừm" một tiếng: "Tôi đói rồi."

Hắn liếʍ môi: "Và rất đói."

Lộ Hồi kinh hãi. Cậu cũng đói thậm chí là rất đói, nhưng cậu dám chắc, ý nghĩa mà Minh Chiếu Lâm muốn truyền đạt hoàn toàn khác.

"Chẳng lẽ vì anh là bệnh nhân?"

Có phải thân phận này có buff gì đặc biệt, nên ảnh hưởng đến Minh Chiếu Lâm sâu sắc hơn cậu không?

Minh Chiếu Lâm không phủ nhận, đúng lúc này cửa phòng bị gõ. Vì đã có tiền lệ Hứa Đình màu hồng gõ cửa trước đó, nên giờ đây bất cứ người chơi nào có chút đầu óc, cũng sẽ tự nói tên trước khi gõ.

Nhưng người gõ cửa lần này, sau hai tiếng gõ, vẫn không hề lên tiếng.

Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm nhìn nhau, Lộ Hồi tiến đến mở cửa, đồng thời liếc nhìn đồng hồ.

9:27

Minh Chiếu Lâm thong thả ngồi xuống mép giường.

Cánh cửa vừa mở, Lộ Hồi liếc nhanh ra hành lang. Hành lang sạch sẽ ngăn nắp, mọi thứ như cũ, cứ như thể những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là ảo giác của cậu.

Lộ Hồi không lộ vẻ gì, chuyển tầm mắt sang người gõ cửa. Lại là Hứa Đình màu hồng. Cô nở nụ cười ngọt ngào, thoạt nhìn không khác gì sáng hôm qua nhưng Lộ Hồi không rõ có phải ảo giác không, cậu cảm thấy nụ cười trên mặt Hứa Đình hôm nay có thêm vài phần kì lạ, thậm chí mang vẻ mãn nguyện của dã thú sau khi ăn no.

Điều đó không có nghĩa là Hứa Đình màu hồng hôm nay bớt nguy hiểm. Bởi vì cô trông giống như muốn tiếp tục săn mồi hơn, chứ không phải no bụng rồi muốn ngủ trưa.

Hứa Đình nói: "Bác sĩ Quân, năm phút nữa sẽ họp ở phòng 404 nhé."