Minh Chiếu Lâm chú ý tới động tác của cậu, khẽ nhướng mày, thầm “Ồ” một tiếng trong lòng.
Phải công nhận một điều, người này trông rất ưa nhìn.
Đôi mắt phượng đơn kia lúc không cười hơi cụp xuống thì còn có vài phần sắc bén độc đáo, như một lưỡi dao mới mài vừa ra khỏi vỏ hàn quang lóe lên, phảng phất liếc mắt một cái cũng có thể bị đôi mắt cắt phải.
Hai nốt ruồi son xếp dọc dưới đuôi mắt phải lại hòa tan đi nét sắc bén, thêm vài phần cảm giác xinh đẹp, như châu báu được khảm trên bảo đao.
Tuy thế, vẻ ngoài ưa nhìn cũng không thể hoàn toàn thu hút Minh Chiếu Lâm, điều thực sự khiến Minh Chiếu Lâm “Ồ” lên, vẫn là sự cảnh giác của Lộ Hồi, và cả động tác kia.
Nhìn đến mức khiến hắn không nhịn được dùng đầu lưỡi liếʍ răng nanh, sự hưng phấn khát máu dâng trào lên.
Lộ Hồi không vì hắn nói là người chơi mà thả lỏng, bởi vì tình hình hiện tại, không ai có thể xác định người chơi có phải thật sự là người chơi hay không, hoặc là có phân chia phe phái hay không.
Có thể ra ngoài vào lúc này, hoặc là có át chủ bài, hoặc chính là kẻ không biết không sợ.
Hai người chơi phòng 【Số 1】 rất nhanh liền xuất hiện trong tầm mắt họ.
Đi phía trước chính là cô gái mà Lộ Hồi nói rất gan dạ, Diêu Hạo Hạo.
Cô ấy mặc một bộ váy công chúa lolita rất xinh đẹp, có lẽ vì để tiện hành động, đã cố ý tháo phần tùng váy mặc ban ngày xuống, trang sức trên tay và trên cổ cũng tháo hết, tóc chỉ buộc thành đuôi ngựa.
Cô ấy hẳn là bẩm sinh thiếu sắc tố, nên tóc màu hạt dẻ, mắt cũng màu hổ phách, chợt nhìn qua cảm giác giống búp bê phương Tây.
Trông Diêu Hạo Hạo càng giống người chơi lâu năm hơn, bởi vì Dịch An Nam đi sau cô ấy trông rất sợ hãi, ôm cánh tay Diêu Hạo Hạo, mỗi bước đi đều rất cẩn thận.
Lộ Hồi nắm chặt cây bút trong tay giấu sau lưng, Diêu Hạo Hạo cũng rất thông minh mà dừng bước ở khoảng cách an toàn, nhẹ giọng mở miệng: “Chúng ta có thể hợp tác không?”
Cô ấy chủ động nói: “Tôi và chị Dịch đều không có sức chiến đấu gì, nhưng năng lực của chị Dịch rất hữu dụng trong phó bản này.”
Lộ Hồi không viết về Dịch An Nam, nên cậu cũng không biết năng lực của Dịch An Nam là gì.
Cậu hơi nghiêng đầu, nhìn như đang trưng cầu ý kiến của Minh Chiếu Lâm, nhưng thật ra trong đầu đã bắt đầu suy tính.
Diêu Hạo Hạo sẽ là người chơi thức tỉnh năng lực phát hiện nói dối đó sao?
Minh Chiếu Lâm: “Năng lực của cô ấy là gì?”
Dịch An Nam cũng muốn bám đùi, nên cô ấy nuốt nước miếng, chủ động nói: “Năng lực của tôi là Âm Dương Nhãn, mỗi mười phút có thể kích hoạt một lần, mỗi lần kéo dài một phút.”
Năng lực Âm Dương Nhãn này không có sát thương thực chất, có hữu dụng hay không cũng rất tùy thuộc vào phó bản, cho nên không bị hạn chế một phó bản chỉ có thể dùng hai lần như Minh Chiếu Lâm cũng là chuyện bình thường.
Minh Chiếu Lâm lại hỏi: “Vậy cô nhìn thấy gì rồi?”
Dịch An Nam hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt cánh tay Diêu Hạo Hạo bất giác siết chặt hơn.
Diêu Hạo Hạo chỉ hơi nhíu mày, không nói gì, ngược lại vỗ nhẹ mu bàn tay cô ấy để trấn an, rồi nhận lấy lời nói: “Chị Dịch nói lúc chị ấy thấy Hứa Đình mặc chế phục hồng nhạt buổi sáng, đã mở Âm Dương Nhãn một lần, Hứa Đình chế phục hồng nhạt là một cái vỏ rỗng, nhưng xung quanh quấn rất nhiều thứ màu đen, không phải oan hồn thì là oán quỷ, sau đó buổi chiều nhìn thấy Hứa Đình mặc chế phục trắng, chị ấy lại mở Âm Dương Nhãn một lần nữa, rồi chị ấy thấy Hứa Đình chế phục trắng vẫn là vỏ rỗng, nhưng mà xung quanh lại không quấn thứ gì cả.”