Quyển 1 - Chương 37: Thủ tục Viện điều dưỡng

Minh Chiếu Lâm và cậu cũng sẽ không tách ra, làm sao cậu đi tìm hiểu những người chơi lâu năm khác có năng lực gì đây?

Chẳng lẽ phải hỏi thăm lúc ở trong mơ sao?

Lộ Hồi tạm thời đè nén những do dự này xuống, lại như cười như không mà nhếch khóe miệng: “Tôi đã nói sao anh lại không có hứng thú như vậy, còn đường hoàng nói nhường cơ hội cho tôi... Anh chính là vì dùng năng lực nên tiến vào giai đoạn suy yếu rồi chứ gì.”

Bình thường Minh Chiếu Lâm dùng năng lực thì cơ thể sẽ không sao, nhưng nếu hắn cướp đoạt năng lực của người khác, sẽ bị suy yếu nhẹ một thời gian... Bảo sao vừa rồi nói đánh không lại Hứa Đình!

Không thể không nói, Minh Chiếu Lâm đúng là rất biết diễn.

Cậu căn bản không hề cảm nhận được hắn đã dùng năng lực.

Minh Chiếu Lâm tỏ vẻ vô tội: “A Mãn, tôi thật lòng nhường cơ hội cho cậu mà.”

Lộ Hồi tặng hắn một cái nhìn xem thường.

Minh Chiếu Lâm lại không tức giận, ngược lại cười càng sâu hơn.

Bên ngoài Hạch Tâm Khu, người chơi không sợ hắn có thể đếm trên đầu ngón tay, nhưng dù không sợ thì đối với hắn cũng mang theo sự kính sợ nước sông không phạm nước giếng, đúng lúc hắn lại tạm thời không đủ tư cách bước vào Hạch Tâm Khu.

Minh Chiếu Lâm liền cảm thấy vô cùng nhàm chán, mỗi lần chỉ có thể tìm niềm vui trong phó bản.

Rốt cuộc đại đa số NPC trong phó bản đều không sợ bất kỳ người chơi nào, trừ phi cốt truyện yêu cầu.

Nhưng bây giờ thì khác.

Bên ngoài Hạch Tâm Khu có “Quân Triêu Mãn”, tuy rằng người này hắn chắc chắn muốn gϊếŧ, cậu ta biết quá nhiều chuyện của hắn... Phó bản này không gϊếŧ được, thì gϊếŧ sau phó bản, nhưng... trước khi gϊếŧ còn có thể chơi đùa một chút, vẫn thuận mắt hơn những người chơi khác.

Lại nói dù sao phó bản này cũng không động vào hắn được, vậy hắn liền xem cậu rốt cuộc có bản lĩnh gì.

Ước chừng được thực lực của cậu, ra tay mới có thể càng thêm chuẩn xác.

Họ ở bên trong đấu trí một lát, NPC bên ngoài vẫn còn lảng vảng.

Nó sau khi một quyền đánh sập tường, lại bắt đầu kéo người chơi tân binh ở phòng 【Số 6】 kia đi tiếp, đồng thời trong miệng vẫn lẩm bẩm: “Bệnh nhân không nghe lời, xử lý hết...”

Giọng nói khàn khàn trầm thấp, ngữ điệu quái đản cứng nhắc, không phân biệt được nam nữ.

Lộ Hồi buông tay Minh Chiếu Lâm ra, lại nhìn qua ô cửa sổ một lần nữa.

Lúc này cậu dựa vào chút ánh đèn màu vàng cam sâu kín không biết từ đâu tới mà nhìn rõ ràng.

Đó là một y tá mặc chế phục màu xanh nhạt, khoác áo khoác ngoài màu hồng nhạt.

Trên bộ chế phục y tá của nó có những mảng vết bẩn lớn, Lộ Hồi dựa vào kinh nghiệm của mình phỏng đoán đó hẳn là máu, hơn nữa là vết máu đã lâu.

Nó lướt qua cửa phòng họ, khuôn mặt nghiêng quen thuộc kia cũng lướt qua trước mắt Lộ Hồi.

Lộ Hồi hơi khựng lại, ý nghĩ “quả nhiên là nó” vừa mới nảy lên, cậu liền đột nhiên đối diện với một đôi mắt đỏ tươi phủ đầy tơ máu, trông vô cùng dữ tợn!

Tim Lộ Hồi đập thịch một tiếng, cảm giác thần kinh mình đều căng đến cực hạn, người cũng bị dọa đến mức theo bản năng lùi một bước dài về phía sau.

Bước lùi nhanh này liền trực tiếp khiến cậu đâm sầm vào lòng Minh Chiếu Lâm.

Vai cậu đập vào ngực Minh Chiếu Lâm, nhiệt độ cơ thể và xúc cảm thuộc về con người, còn có cả nhịp tim kia đều truyền đến qua lớp quần áo, lại khiến Lộ Hồi vô cớ thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng Minh Chiếu Lâm trông chẳng an toàn hơn NPC là bao, nhưng ít nhất trong phó bản này, hắn không thể gϊếŧ cậu.

Minh Chiếu Lâm không đỡ Lộ Hồi, nhưng cũng không đẩy người ra.

Hắn chỉ cụp mắt liếc nhìn người sắc mặt vẫn như thường, không thấy chút hoảng loạn nào, ý vị không rõ mà nhếch khóe miệng, sau đó lại ngước mắt nhìn về phía ô cửa sổ.