Minh Chiếu Lâm hơi bất ngờ nhướng mày: “Năng lực của cậu? Cậu cứ thế nói cho tôi biết sao?”
Lộ Hồi: “Anh muốn cho là vậy cũng được.”
Minh Chiếu Lâm thật đúng là đưa cho Lộ Hồi một cây bút: “Tiện tay lấy ở trạm y tá.”
Hắn ra hiệu: “Nào, biến một màn ảo thuật đi.”
Lộ Hồi: “...”
Bút này không phải bút kia.
“Không phải loại bút này...” Lộ Hồi khẽ “chậc” một tiếng: “Tôi với anh ở đây rối rắm chuyện này làm gì.”
Cậu nói: “Anh dùng năng lực của anh đi.”
Minh Chiếu Lâm ngược lại cũng không thấy bất mãn với sự chỉ huy của Lộ Hồi, mà cười tủm tỉm hỏi: “Cậu chắc chắn muốn tôi dùng năng lực bây giờ? Năng lực của tôi chỉ còn một lần sử dụng thôi đấy.”
Lộ Hồi: “?”
Lộ Hồi: “???”
Cậu hơi mở to mắt: “Không phải anh một phó bản có hai lần...”
Minh Chiếu Lâm đã dùng năng lực một lần rồi sao?!
Sao có thể?!
Hiện tại trong đầu Lộ Hồi chỉ có bốn chữ này.
Lúc này mới vào chưa được một ngày mà Minh Chiếu Lâm đã dùng năng lực rồi sao?
Nhưng những chuyện xảy ra này, có tình huống nào yêu cầu hắn phải dùng năng lực sao?
Không có.
Lẽ nào dùng trên người cậu?
Nhưng trong giả thiết của cậu, năng lực phát hiện nói dối này phải được sinh ra ở một tân binh sau khi phó bản này kết thúc, sau đó bị Minh Chiếu Lâm chú ý tới, rồi cướp đi năng lực này.
Cho nên Minh Chiếu Lâm không nên có được năng lực phát hiện nói dối và sử dụng nó vào lúc này.
Trừ phi tiến độ của thế giới này có chênh lệch so với nhận thức của cậu, Minh Chiếu Lâm đã có được năng lực mà cậu không biết, và dùng nó trên người cậu.
Hoặc là...
Lộ Hồi nhìn về phía Minh Chiếu Lâm.
Minh Chiếu Lâm đang cười như không cười nhìn cậu, đôi mắt đào hoa kia mang theo ánh sáng hứng thú, rõ ràng cho Lộ Hồi biết hắn cố ý tiết lộ tin tức này cho Lộ Hồi, muốn xem phản ứng của cậu thế nào.
Dù sao Minh Chiếu Lâm thật sự không định quản phó bản này thế nào, tâm tư đều đặt hết lên người Lộ Hồi.
Còn về việc Lộ Hồi có mệt mỏi khi phải đối phó cả hai phía hay không, điều đó cũng không liên quan đến hắn, thậm chí việc Lộ Hồi lộ ra sơ hở đối với Minh Chiếu Lâm mà nói còn là chuyện tốt.
Bởi vì như vậy Lộ Hồi mới có khả năng tiết lộ thứ gì đó chân thật, chứ không phải như bây giờ mù mịt như mây khói không cách nào nắm bắt.
Ví dụ như tiết lộ rằng cậu biết số lần sử dụng năng lực của hắn... Không chỉ biết năng lực của hắn là gì, còn biết số lần sử dụng? Có phải cậu biết hơi quá chi tiết rồi không?
Minh Chiếu Lâm híp mắt lại, hơn nữa... hắn luôn cảm thấy “Quân Triêu Mãn” cố ý để lộ ra việc cậu ta biết năng lực của hắn chỉ có thể dùng hai lần.
Rốt cuộc điều này đối với Minh Chiếu Lâm mà nói cũng là bí mật không thể bại lộ.
Còn về tại sao lại cố ý để lộ... Để chứng minh với hắn rằng cậu ta hiểu hắn đến mức nào sao?
Minh Chiếu Lâm cười nhạt trong lòng.
Cho nên Minh Chiếu Lâm không nói gì thêm, chỉ nhìn Lộ Hồi.
Lộ Hồi nháy mắt liền hiểu ý Minh Chiếu Lâm: “...Anh cướp năng lực của ai?”
Ở đây có người chơi nào Minh Chiếu Lâm từng gặp trước đây, nhìn trúng năng lực này? Hay là đã nghe được chút phong thanh nào đó?
Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày: “A Mãn, tôi tưởng tôi hẳn là không phải kiểu người tùy tiện bại lộ át chủ bài của mình ra đâu nhỉ.”
Lộ Hồi khẽ “a” một tiếng, nhưng không phản bác lời này: “Anh không nói thì thôi.”
Nhưng dù sao năng lực có thể bị Minh Chiếu Lâm coi trọng, chắc chắn có điểm độc đáo.
Chậc.
Vốn dĩ tất cả năng lực của Minh Chiếu Lâm đối với cậu đều là bài ngửa...