“Bệnh nhân không nghe lời, xử lý...”
Minh Chiếu Lâm còn bắt chước lại ngữ điệu quái dị kia, như một món đồ chơi thú nhồi bông cót bị rỉ sét, ngập ngừng trì trệ đọc ra lời thoại được cài sẵn, khiến Lộ Hồi trong nháy mắt lạnh sống lưng, nổi hết da gà.
Lộ Hồi nhíu mày, âm thanh ngày càng gần, vì cả viện điều dưỡng quá yên tĩnh, hơn nữa hiệu quả cách âm ở đây cũng bình thường, nên động tĩnh ngoài hành lang đặc biệt rõ ràng.
“...Bệnh nhân không nghe lời, xử lý.”
Tiếng bước chân có phần nặng nề nhưng không phải kiểu kinh thiên động địa vang lên, còn có tiếng sột soạt và tiếng như đang kéo lê thứ gì đó.
Lộ Hồi cuối cùng vẫn lấy hết can đảm đến nhìn qua ô cửa sổ nhỏ trên cửa.
Liền thấy hành lang không biết từ khi nào đã sáng lên thứ ánh đèn màu vàng cam u ám, mơ hồ có thể thấy một người đang chậm rãi đi về phía họ, trong tay còn cầm một cái chân, sau lưng kéo lê một người.
Khả năng nhìn đêm của Lộ Hồi không tệ, nên cậu dựa vào chiếc giày kia mà nhận ra người.
Là tân binh phòng bệnh 【Số 6】, một phú nhị đại nhà có tiền, chân đi đôi giày thể thao bản giới hạn.
Lúc thấy người này Lộ Hồi còn thầm nghĩ trong lòng thật đáng tiếc sau khi phó bản kết thúc họ cũng không có cách nào rời khỏi thế giới trò chơi, nếu không có thể nghĩ cách cướp một phen...
Ai.
Nhưng xem ra bây giờ, dù có thể rời đi cũng không cướp được rồi.
Lộ Hồi liếc nhìn một cái, liền tránh ra nhường chỗ cho Minh Chiếu Lâm, nhưng Minh Chiếu Lâm còn chưa kịp ghé lên xem, giọng nói lẩm bẩm quái đản đã có chút không phân biệt được nam nữ kia liền đột nhiên lớn tiếng—
“Tao muốn xem là bệnh nhân nào không nghe lời không chịu ở yên trong phòng bệnh của mình!!!”
Khi tiếng hét chói tai vừa dứt, cùng với một tiếng nổ lớn, Lộ Hồi cảm giác cả tòa nhà đều rung chuyển!
Cậu hơi mở to mắt, liền thấy Minh Chiếu Lâm cũng khựng lại.
Tầm nhìn qua ô cửa sổ trên cửa có hạn, Minh Chiếu Lâm quyết đoán kéo hé một khe cửa nhìn ra ngoài, sau đó lại nhanh chóng đóng cửa lại.
Hắn thả lỏng bàn tay vẫn luôn nắm cổ tay Lộ Hồi ra, bình tĩnh nói: “Ngủ thôi.”
Lộ Hồi: “?”
Cậu nhìn Minh Chiếu Lâm thật sự đi về phía giường, không khỏi tiến lên một bước dài, nắm ngược lại cổ tay Minh Chiếu Lâm.
Không giống cậu mặc áo blouse trắng, Minh Chiếu Lâm ngại nóng, đã xắn tay áo dài lên đến khuỷu tay, cánh tay rắn chắc lộ ra bên ngoài, Lộ Hồi vừa tóm lấy, ngón tay mát lạnh liền trực tiếp áp lên làn da nóng rẫy của hắn.
Khiến Minh Chiếu Lâm khựng lại.
Lộ Hồi: “Không phải đã nói tối nay đi thang máy xem sao?”
Minh Chiếu Lâm cụp mắt liếc nhìn tay cậu, nói rất hiển nhiên: “Tôi đánh không lại.”
Lộ Hồi thật ra cũng đã nhìn thấy bức tường bị đánh sập qua khe cửa hẹp kia: “...Anh không thử xem sao?”
Dù sao Minh Chiếu Lâm có hào quang nhân vật chính, chắc là sẽ không chết.
Minh Chiếu Lâm hoàn toàn không biết cậu đang nghĩ gì: “? Nó một quyền đánh nát cả bức tường, tôi với nó thử xem? Thử xem là qua đời luôn à? Cậu biết tôi là người chứ không phải quái vật chứ?”
Hắn nói, khẽ hừ một tiếng, ý tứ không rõ: “Hay là nói, người chơi Hạch Tâm Khu các cậu ai cũng đỉnh như vậy? Còn lợi hại hơn cả Boss một quyền đánh nát tường?”
Lộ Hồi thầm nghĩ người chơi Hạch Tâm Khu trong tình huống không sử dụng năng lực thì đúng là cũng không làm được.
Nhưng cậu không muốn trì hoãn, cậu không muốn để Minh Chiếu Lâm nhìn thấy Thành Phi và Doãn Gia.
Lộ Hồi khe khẽ thở dài: “...Nếu cho tôi ‘cây bút’, tôi chắc chắn có thể làm được.”
Cậu hận, sớm biết có ngày hôm nay, cậu nên viết một nhân vật chính tà thần, nên viết Minh Chiếu Lâm thành ba đầu sáu tay lên trời xuống đất không gì không làm được.