Quyển 1 - Chương 34: Thủ tục Viện điều dưỡng

Vạn Phá Lãng thật ra vẫn còn hơi do dự, thực sự là vì bộ dạng lúc đó của Nghiêm Lũng trên giường đã dọa cậu ta: “Lộ liễu vậy sao?”

Nghiêm Lũng: “Loại phó bản người cũ dẫn người mới này sẽ không đặc biệt khó, chủ yếu là muốn người chơi lâu năm nhanh chóng dẫn dắt tân binh tìm hiểu thế giới trò chơi, đảm bảo tỷ lệ sống sót của tân binh.”

Vạn Phá Lãng đầu óc không đủ nhanh nhạy hoàn toàn không nhận ra, một thế giới trò chơi vô hạn lưu, cần gì đảm bảo tỷ lệ sống sót của tân binh, cũng không nhận ra nếu Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm thật sự có vấn đề, thì cậu ta vừa rồi đã chết trong phòng bệnh rồi: “Vậy anh Nghiêm, tiếp theo chúng ta...”

“Tránh xa bọn họ ra, tao biết phải qua phó bản thế nào, mày cứ theo tao.”

Nghiêm Lũng đẩy gọng kính, che đi vẻ hưng phấn thoáng qua trong mắt, cùng với con ngươi đột nhiên đảo loạn một chút, giọng điệu ôn hòa trở lại: “Mày yên tâm, phó bản người cũ dẫn người mới, người chơi lâu năm thành công dẫn tân binh qua phó bản phần thưởng sẽ rất phong phú, cho nên tao chắc chắn sẽ bảo vệ tốt cho mày.”

Vạn Phá Lãng: “Ồ ồ ồ.”

Bởi vì trước đó quan hệ giữa cậu ta và Nghiêm Lũng không giống kiểu có khoảng cách cấp bậc, nên cậu ta không nghĩ nhiều, thậm chí có chút cảm động: “Cảm ơn anh Nghiêm.”

.

Vì xác định hai phần cơm này có vấn đề, Lộ Hồi liền dùng đũa gẩy vài cái, muốn xem có thể tìm được chút manh mối gì không.

Lúc cậu đang gẩy, Minh Chiếu Lâm ở bên cạnh chậm rãi gọi một tiếng: “A Mãn.”

Động tác của Lộ Hồi khựng lại.

Cậu hơi cụp mắt xuống, buông đũa để che giấu sự mất tự nhiên trong giây lát, sau đó mới ngước mắt nhìn về phía Minh Chiếu Lâm.

Đối mặt với Minh Chiếu Lâm, tuyệt đối không thể để lộ ra nửa điểm sợ hãi, điều này sẽ khiến Minh Chiếu Lâm mất hứng thú, dứt khoát gọn gàng mà gϊếŧ cậu.

Cho nên cậu không chút khách khí: “Có chuyện gì thì nói đi.”

Minh Chiếu Lâm cười: “Cậu nói cái tên ‘Phá Lãng’ ý nghĩa hay, vậy tên cậu có ý nghĩa gì?”

Lộ Hồi: “...”

Cậu đứng thẳng người: “Anh thật sự không phải kiểu người tò mò về tất cả mọi người.”

Minh Chiếu Lâm nhướng mày: “Đúng vậy, hiện tại tôi chỉ tò mò về cậu thôi.”

Hắn thản nhiên thừa nhận: “Cậu rất hợp khẩu vị của tôi.”

“Đừng nói nghe như biếи ŧɦái vậy.”

“Ồ.”

Minh Chiếu Lâm kinh ngạc phát ra một âm tiết, sau đó tiến lên một bước, hơi cúi người xuống, đồng thời đưa tay về phía Lộ Hồi.

Ngay khoảnh khắc hắn vươn tay ra Lộ Hồi liền cảm nhận được, quay đầu định ngăn tay Minh Chiếu Lâm lại, nhưng đã bị Minh Chiếu Lâm nắm chặt lấy.

Cách hai lớp quần áo, Lộ Hồi vẫn có thể cảm nhận được tay Minh Chiếu Lâm mạnh mẽ đến mức nào, siết chặt cổ tay cậu, lực mạnh đến nỗi như giây tiếp theo sẽ bẻ gãy tay cậu.

Lại lên cơn gì đây?

Lộ Hồi âm thầm cắn răng, nhưng mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, không chủ động mở miệng, cứ thế mặt không biểu cảm mà nhìn Minh Chiếu Lâm.

Minh Chiếu Lâm cong mắt, cười càng thêm rạng rỡ, nét mặt còn mang theo vài phần hoang mang như trẻ con: “Cậu lẽ nào không biết, tôi thật sự chính là một tên biếи ŧɦái sao?”

Lộ Hồi thầm nghĩ cái đó thì tôi biết thật.

Cậu mấp máy môi, vừa định nói gì đó, một tiếng hét thê lương chói tai liền vang vọng khắp tòa nhà.

Cả hai người đều khựng lại, Lộ Hồi quay đầu nhìn về phía cửa.

Vẻ trêu đùa của Minh Chiếu Lâm cũng thu lại vài phần, khóe miệng hắn tuy vẫn còn ý cười, nhưng thần thái trong mắt đã thay đổi.

Một giây, hai giây, ba giây...

Qua khoảng chừng hai phút, mới có âm thanh truyền đến.

Lúc có lúc không, Lộ Hồi không nghe rõ là gì, nhưng Minh Chiếu Lâm lại nhẹ nhàng thuật lại—