Cậu ta có chút rụt rè nhìn Nghiêm Lũng, bản năng cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng đầu óc lại không thể nghĩ ra được.
Nghiêm Lũng cũng không nhất quyết chờ cậu ta trả lời, lại tiếp tục nói: “Mày không cảm thấy tên tân binh ở phòng 【Số 13】 kia có gì đó không đúng sao?”
Vẻ mặt hắn nghiêm túc: “Lẽ nào mày không có chút cảm giác nào sao?”
Vạn Phá Lãng sửng sốt, ngây ngốc nhìn Nghiêm Lũng, liền nghe Nghiêm Lũng nói: “Mày không cảm thấy hắn không giống tân binh sao?”
Người ta nói một lời làm tỉnh người trong mộng, cho dù Vạn Phá Lãng đã nghe lời Lộ Hồi dặn phải cảnh giác Nghiêm Lũng, nhưng cậu ta dù sao cũng là con người, không phải cỗ máy, không phải ai dạy cho cậu ta tư tưởng gì thì cậu ta liền sẽ kiên định với điều đó.
Sau khi Vạn Phá Lãng nghe được lời này của Nghiêm Lũng, não bộ liền không tự chủ được mà bắt đầu nhớ lại.
Lần đầu tiên gặp Lộ Hồi, cậu ta có chút ngại ngùng và căng thẳng, trông còn có vài phần thấp thỏm... Đúng là rất giống tân binh, còn sợ Nghiêm Lũng.
Ấn tượng của cậu ta về “Quân Triêu Mãn” là một người lương thiện tốt bụng, vận khí vừa tốt lại vừa không tốt lắm mà bị phân đến chỗ Minh Chiếu Lâm.
—— cậu ta thông qua Nghiêm Lũng, đã biết tiếng xấu của Minh Chiếu Lâm.
Nhưng vừa rồi...
Lộ Hồi dường như là người chủ đạo.
Minh Chiếu Lâm không nói một lời nào, toàn bộ đều là Lộ Hồi hỏi, Lộ Hồi đề cập.
Nhưng mà...
Nghiêm Lũng: “Tao đã nói với mày rồi, người chơi lâu năm chúng ta đều có năng lực đặc biệt. Mà Minh Chiếu Lâm nổi danh như vậy trong thế giới trò chơi, lại không một ai biết năng lực của hắn là gì, chỉ có các loại phỏng đoán, nhưng mọi người đều thống nhất nhận định năng lực của hắn rất mạnh.”
“Nếu, tao nói là nếu, năng lực của hắn là thay đổi người chơi thì sao?”
Vạn Phá Lãng hoàn toàn không hiểu: “A...?”
Nghiêm Lũng trầm giọng giải thích: “Ví dụ như hắn có thể bắt giữ linh hồn của NPC ma quỷ trong phó bản, thay đổi trái tim của đối phương, sau đó điều khiển đối phương.”
Vạn Phá Lãng: “??? Vậy, vậy tại sao hắn lại làm như vậy?”
Nghiêm Lũng: “Lúc bắt đầu phó bản cũng không nói chúng ta có bao nhiêu cặp người chơi, mày không phát hiện bệnh viện này chỉ có người chơi chúng ta là bệnh nhân và bác sĩ sao? Nói không chừng chúng ta đang trong trận chiến phe phái, Minh Chiếu Lâm không cùng phe với chúng ta, hắn thuộc phe ma quỷ của phó bản... Trong thế giới trò chơi thường có những phó bản như vậy, trong người chơi có nội gián, chúng ta cần phải bắt được nội gián mới được.”
“Nếu hắn là nội gián đó, vậy hắn thay người chơi tân binh của mình thành ma quỷ, thì phó bản cũng sẽ không phán hắn chết. Huống chi người chơi tân binh của hắn vẫn tồn tại, chỉ là linh hồn khác đi thôi.”
Nghiêm Lũng nhếch khóe miệng: “Hệ thống là đồ ngốc, chỉ nhận xác không nhận lòng.”
Vạn Phá Lãng bị những lời này làm cho quay cuồng choáng váng, nhất thời không thể suy nghĩ, đúng lúc Nghiêm Lũng còn nói tiếp: “Hơn nữa tao có chứng cứ chứng minh, Minh Chiếu Lâm hơn phân nửa là cầm kịch bản nội gián.”
Vạn Phá Lãng: “A?”
Nghiêm Lũng: “Bọn họ không ăn cơm, cả ngày không ăn cơm, hai khay cơm đặt trên bàn, cũng chưa hề động đến, đây là chuyện người có thể làm được sao? Mày nghe không đói à? Không thèm à?”
Vạn Phá Lãng nhớ tới hai phần cơm kia, lý trí và đầu óc liên tục rơi rớt: “Ừm...”
Nghiêm Lũng: “Nói tóm lại, mày nhất định phải cẩn thận bọn họ. Tao nghi ngờ cái người tên Quân Triêu Mãn kia chính là một con bài Minh Chiếu Lâm tung ra để mê hoặc chúng ta, tao thậm chí nghi ngờ hắn vào phó bản một mình, nhận quy tắc khác chúng ta, lại vì phe phái mạnh nên biết được quy tắc của chúng ta. Sau đó hắn dùng năng lực của mình bịa ra một tân binh... Tên tân binh đó có vài hành động nhỏ rất giống hắn... Hơn nữa hắn ở phòng 【Số 13】, mày có biết số 13 trong văn hóa phương Tây đại biểu cho sự phản bội không? Có lẽ đây là gợi ý phó bản cho chúng ta.”