Có lẽ vì quá sốt ruột, hắn sải mấy bước dài đến trước mặt Vạn Phá Lãng, nghiến răng nghiến lợi: “Mày đúng là đồ ngu! Đã bảo đừng tách khỏi tao! Mày bây giờ tách ra, ai biết chúng ta có kích hoạt cơ chế tử vong nào không!”
Hắn nói, thậm chí còn hơi lo lắng mà cắn ngón tay: “Cho nên tao đã nói tao ghét nhất là dẫn tân binh, lũ tân binh các người chỉ toàn tự cho là đúng...”
“Keng—”
Một tiếng va chạm rất nhẹ vang lên.
Rõ ràng âm thanh không lớn, lại thu hút ánh mắt của cả ba người.
Liền thấy Minh Chiếu Lâm thu lại bàn tay vừa gõ vào khung cửa sổ, giọng điệu tùy ý nhưng mang theo vài phần lạnh nhạt: “Muốn dạy bảo thì cút khỏi chỗ của tôi mà dạy.”
Người đàn ông đeo kính co rúm người lại, cuối cùng dường như phản ứng ra đây là “Phòng” của Minh Chiếu Lâm, sợ sệt xin lỗi rồi định kéo Vạn Phá Lãng rời đi.
Lúc Vạn Phá Lãng đi lướt qua Lộ Hồi, Lộ Hồi lại ra hiệu bằng mắt bảo cậu ta đừng quá tin tưởng người đàn ông đeo kính.
Vạn Phá Lãng cẩn thận gật đầu.
Chờ người đi rồi, Lộ Hồi đối diện với vẻ mặt như đang suy tư của Minh Chiếu Lâm, không khỏi hỏi: “Anh có phát hiện gì không?”
Minh Chiếu Lâm gật đầu, Lộ Hồi mong chờ, liền nghe Minh Chiếu Lâm chậm rãi nói một câu: “Cái tên Vạn Phá Lãng này, đặt hay thật đấy.”
Lộ Hồi: “?”
Minh Chiếu Lâm nhắc như vậy, cậu mới nhận ra...
“...Nếu người ta không họ Vạn, thì cái tên Phá Lãng ý nghĩa vẫn rất tốt mà phải không? Không đúng,” Lộ Hồi khẽ “chậc” một tiếng: “Bị anh lái đi đâu rồi.”
Cậu kéo đề tài về: “Anh không phát hiện ra gì à?”
Minh Chiếu Lâm nhướng mày: “Tôi phát hiện cái gì?”
Lộ Hồi: “...”
Chơi tiêu cực đúng không.
Minh Chiếu Lâm thấy cậu mặt đầy vẻ cạn lời, lại bật cười: “A Mãn, tôi đây không phải đang cho cậu cơ hội sao. Cậu không phải cũng biết sau khi kết thúc phó bản sẽ căn cứ vào độ cống hiến vượt ải mà trao phần thưởng khác nhau, nếu tôi tham gia trò chơi quá tích cực, tốc độ trưởng thành của tài khoản mới này của cậu sẽ chậm một chút, cậu cũng không đủ tiền chuẩn bị vật tư cho phó bản tiếp theo.”
Lộ Hồi hơi khựng lại.
Minh Chiếu Lâm nói đúng, cậu thực sự cần phần thưởng hạng nhất khi thông quan.
Bởi vì nó có liên quan đến năng lực.
Nhưng Lộ Hồi khẽ hừ một tiếng.
Cậu cũng không phải kiểu người ngây thơ trong sáng, sẽ không vì chuyện này mà cảm động đến khóc lóc thảm thiết.
Đối với Minh Chiếu Lâm mà nói, không tranh hạng nhất một lần thì thôi, cũng không ảnh hưởng gì.
So với việc nói là từ bỏ tranh giành, thà nói hắn muốn xem “bản lĩnh” của cậu.
Còn nói nghe đường hoàng như vậy...
Không hổ là nhân vật cậu viết ra.
Đúng là nhiều tâm tư.
–
Trong phòng bệnh 【Số 4】.
Sau khi Nghiêm Lũng đóng cửa lại, liền hỏi Vạn Phá Lãng: “Mày nói gì với bọn họ?”
Lúc này Vạn Phá Lãng trong lòng vẫn nhớ lời Lộ Hồi nhắc nhở: “Không, không nói gì cả.”
Nghiêm Lũng cũng không vội, chỉ tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao mày không đánh thức tao dậy mà lại chạy đi tìm bọn họ?”
Lúc Nghiêm Lũng nói những lời này, hắn nhìn Vạn Phá Lãng chằm chằm.
Chiếc kính đen hắn đeo cùng với khuôn mặt, cách ăn mặc và kiểu tóc, thật ra có vài phần quê mùa, nhưng lúc này không biết là do tâm lý Vạn Phá Lãng tác động, hay là vì lý do nào khác, tóm lại Vạn Phá Lãng cảm thấy Nghiêm Lũng đứng dưới ánh đèn trông vô cùng áp bức.
Cái bóng của hắn dưới ánh sáng trắng bệch quá mức cũng trở nên mơ hồ, một vệt nhàn nhạt dưới chân hắn, vô cớ mang lại vài phần cảm giác không giống người.
Trong nhất thời Vạn Phá Lãng liền quên mất những gì mình đã chuẩn bị sẵn trên đường đi.